Đúng lúc đang nghĩ mình nên mở cái draft nào viết tạm lên wordpress cho có =))

Vài ngày trước, Studio Ghibli làm lễ tưởng niệm Isao Takahata. Nghe đâu là lần đầu tiên kể từ lúc Isao Takahata qua đời, Miyazaki mới lên tiếng. Vì đã cận giờ cao gối ngon giấc, người biết tiếng không dám xem mà dịch hết vì sợ nước mũi chẹn họng kêu gâu-gâu =)) Người không biết tiếng đành bôn ba xem eng-sub, nhìn kanji đoán mò dịch đại để đặng cố xem cho hết, vì lúc trước đã không thể xem hết được vì bận cắn răng cho khỏi chảy nước mũi =))))

Chúng tôi gọi Takahata-san bằng biệt danh “Paku-san.” Cái tên này bắt nguồn từ đâu, tôi cũng không dám chắc. Buổi sáng dậy, ông ấy rất khó rời giường. Ngày còn làm việc ở Toei Doga, thường phải sát giờ ông ấy mới chạy tới. Yên vị rồi, ông ấy mới miệng gặm (“paku-paku”) bánh mì mang theo, rồi uống nước thẳng từ vòi. Hay chăng từ ấy mà có cái tên “Paku-san.” Đây có lẽ không được giống như điếu văn thường tình, nhưng xin hãy để tôi đọc những lời đã viết.

Paku-san vẫn tưởng mình sẽ sống tới năm 95 tuổi. Nhưng ông ấy đã ra đi. Tôi cũng nhận ra rằng chính mình không còn mấy thời gian nữa. 9 năm trước, tôi có nghe một cuộc điện thoại từ bác sĩ chung của hai chúng tôi. Bác sĩ rằng, “Làm bạn với nhau, ông nên khuyên ông ấy bỏ thuốc lá đi thôi,” giọng điệu nghiêm túc hết mực. Nghe vậy, lòng tôi sửng sốt rúng động. Suzuki-san cùng tôi ngồi xuống bên bàn với Paku-san. Tôi ngồi lưng thẳng tắp. Ấy là lần đầu tiên tôi mới nói chuyện cách ấy với Paku-san. “Paku-san, xin ông hãy bỏ thuốc nhé,” tôi nói. “Xin ông hãy nghĩ tới công việc mà thôi hút thuốc,” Suzuki-san nói. Chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần nghe vô vàn những phản đối, những lí do từ ông ấy, song ông ấy chỉ đáp, “Cảm ơn hai người lắm. Tôi sẽ bỏ thuốc,” rồi cúi mình chào. Thế rồi, Paku-san bỏ thuốc thật. Có một hôm, tôi cố ý hút thuốc trước mặt Paku-san. Ông ấy bảo, “Thơm quá, nhưng giờ tôi không còn thèm thuốc lá nữa rồi.” Ông ấy làm người hơn tôi nhiều lắm. Tôi vẫn bền lòng rằng ông ấy sẽ sống tới năm 95 tuổi. Chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên năm 1963. Bấy giờ, Paku-san 27 tuổi, còn tôi mới 22. Tôi hãy còn nhớ lần đầu tiên chúng tôi trò chuyện. Hoàng hôn xuống, tôi đang chờ chuyến đi Nerima ở bến xe buýt. Một người trai trẻ bước dọc con đường còn dăm vũng nước sau cơn mưa lại gần tôi. “Tôi nghe nói anh đang làm việc với Segawa Takuo-san, có phải chăng?” Trước mắt tôi là khuôn mặt trẻ trung, vẻ ôn hòa và sáng suốt. Ấy là lần đầu tiên tôi gặp Takahata-san, hay chính là Paku-san. Tôi tự hỏi, rằng sao mình vẫn còn đau đáu nhớ rõ, dù chuyện trôi qua đã 55 năm? Nét mặt Paku-san lúc bấy giờ còn sáng rõ trong tâm trí tôi. Lần tiếp theo gặp Paku-san, tôi bị đẩy vào vị trí thành viên công đoàn của Toei Doga. Bất tri bất giác, Paku-san rơi vào ghế phó chủ tịch, còn tôi thành ra bí thư. Những ngày ấy tôi bắt đầu vật vã với cơn ốm mệt tận ruột gan vì áp lực. Tôi nán lại căn lán tức văn phòng công đoàn, mải miết trò chuyện với Paku-san tới tận ban mai, nói đủ thứ chuyện, đặc biệt là chuyện công việc. Chúng tôi chẳng bao giờ vừa ý với tác phẩm của mình. Chúng tôi muốn đi xa hơn nữa, tới chỗ sâu sắc hơn nữa. Chúng tôi muốn lao động vì một điều gì đó khiến mình thấy tự hào, song lại chẳng biết phải làm gì – tôi xin lỗi – và làm cách nào. Học thức của Paku-san vượt xa tôi. Gặp được con người trí tuệ dường ấy, tôi mừng rỡ vô kể.

Paku-san, những ngày ấy, ta đã sống hết mình. Ông vẫn lầm lẫm chẳng kể gian khó. Ấy là điều chúng tôi vẫn học theo. Cảm ơn, Paku-san. 55 năm về trước, sau cơn mưa, nơi bến xe, lần đầu tiên ông nói chuyện cùng tôi, tôi không thể nào quên.

Xin cảm ơn.

Yea I’m crying =))

Advertisements

thế giới này, thế giới nọ, tất thảy thế giới đã từng, mỗi thế giới, tí tách tí ta

这个世界,那个世界,所有已经过去的世界,每一个,点点滴滴 — all of them probably owed their existence to these small hours, these little wonders, these twists and turns of fate. she had learned to live with these tiny beats, she had learned to feel them, know them, breathe them. the end of anything was painful enough, like a candlelight swept out of existence, like something she had known her whole life blown into oblivion, and all that remained was a hollow, hollow pit that kept drilling down, down, down, and then nothing. she was made of some tough stuffs, but the rest was all empty space never to be filled. and yet her world kept expanding, on and on, stretching forward and backward. she had a hard time keeping track of what had blinked out of existence and what other millions of things just burst their way into the buffer realm between her mind and whatever force there was out there, grounding her to reality, to a place within these ever revolving and evolving and dissociating worlds. the end of anything was painful enough, but the birth – the beginning, the living, each breath drawn so patiently, so persistently, the force of survival – washed over her, overpowered her, threw her off balance, blew her mind away.

the painful joy of the living that she had been breathing, in and out, her whole life.

shao wan let go of the breath she had been keeping. was it three seconds? three minutes? was it three days, three years of her life, three years of all the fighting–struggling–withering out there, three years ago, three years later, three worlds, three lifetimes?

it hardly mattered anymore.

.

.

.

to put it in a colloquial way, it was a team effort. the final victory of the all-encompassing war. the death of his many subordinates and seniors and comrades and friends and enemies and fleeting allies and some part of his very own self. and hers.

there was only one single story ever of how the war ended, and when he heard it, he couldn’t find any voices that he knew. the story they told was an exquisite shell, painstakingly, meticulously crafted and polished, but empty. hollow. the intricate details denied all those who had given their life, their entire being, their existence, to those years.

he couldn’t stand it. not anymore. not after everything.

he knew that donghua couldn’t, either, so he rose and he took and he took. he wanted control, and he had gotten control. but he couldn’t be bothered with minds of shells. not anymore. not after everything.

donghua couldn’t stand it, so he stayed silence, and he kept everything from this terrible world in budding. what was past should remain as it was, in the past, untouched, ever shining in his mind, and tugged away from all the ever revolving and evolving and dissociating worlds.

donghua kept his silence like a rock, and shaowan remained as dead as a rock. name a more iconic duo, he thought, humorously, to himself, but neglected to reason as to why it left a bitter taste in his mouth for a long, long while.

.

.

.

contrary to popular belief, the almighty high god of war moyuan didn’t retreat from the story on his own will. he was dethroned. he was compromised. he couldn’t care less.

so he erased himself from the ongoing narrative, because he couldn’t do right to everything, to every lost voice he was still hearing every damn day after the end of everything and the resurrection and the birth of so many things.

he couldn’t find it in him to argue, to stir up troubles, or to even address it in any conscious manner.

but he taught.

if there was nothing you could do to make it right, if you were totally, completely helpless, if you were left all alone, so alone,

then all that remained was to find someone else. find others. tell them. tell them why. tell them how. tell them, never, never ever, to alienate others. the world was always wide enough. many people had given their life to make it that way.

many people.

but he was never able to tell the lessons, the stories of hers.


chẳng là có đôi khi tiếng mẹ đẻ không thể thỏa mãn cháu. mà fandom còn chẳng gọi là tồn tại bên tàu nữa là bên tây =))) rồi có khi một ngày ta lại dịch thứ này sang tiếng tàu chăng thiệt thấm tâm trạng bà huyện nọ một mảnh tình riêng ta với ta =)))

Standard

nhìn cái lọ xọ cái chai

“Tử Văn không chịu đọc sách …

… rốt cuộc chỉ có tài cầm quân.”

Tào coong với vợ cả lịnh quân nói chuyện lập di chúc cho đứa nào tiếp quản tập đoàn quyền lực, hết khen nhau rồi quay sang khóc vợ thứ Quách quân sư mất sớm rồi mới bày ra nào thì rằng là mà ngày xưa lịnh quân viết là “lập trưởng” còn Phụng Hiếu viết “lập hiền” giờ thì Phụng Hiếu của ta không còn biết hỏi ai đây. Ấy vậy Văn Nhược bèn đáp, ai thì trong lòng tư không ắt đã cân nhắc rồi, cue tracklisting TửHoàn.flac, TửVăn.ape và TửKiến.wav. Ý Tào coong là muốn bật bài TửKiến, còn ý lịnh quân đương nhiên là bài TửHoàn, nhưng em ngưng coi phim úp hình là vì TửVăn.ape.

Thực thì cũng không phải vì Tào Tử Văn, mà là do con ả nào đó có người từng tả: Tôi nghe nói nữ thần thủy tổ Ma tộc Thiếu Quán trời sinh có tài cầm quân.

Với tư cách chỉ biết đọc chữ chưa từng múa may quay cuồng võ vẽ gì thì tôi cho là cô ta có đọc đầy sách, if only out of sheer spite for đạo thánh hiền. Ví dụ điển hình: thầy Mạnh dạy em quân tẻo mắt thấy tai nghe chuyện giết chóc thì sao đừng được mà ngăn cản, quân tẻo tránh xa nhà bếp là vì vậy đó. Thế chẳng lẽ mắt rảnh tai yên nghĩa là giết chóc không xảy ra? Biết có chuyện giết chóc mà không cản là cái lí lẽ dối mình gì nhỉ? Ngán giết chóc vậy sao không chạy qua đất Tề nghe nhạc thiều 3 tháng không biết mùi thịt đi?

Nói lại thì, như ý Tào coong, Tào Tử Hoàn và Tào Tử Kiến đều văn thao võ lược, phải tội Tử Hoàn nặng về mưu mô quá, Tử Kiến mới là nhơn nghĩa hợp lòng anh. Nghe cũng như Đông Hoa thì hiểm mà Mặc Uyên thì lành gớm =)) Vậy mới nói trông gà hóa cuốc, nhìn lọ xọ chai.

Lại nói: hôm nọ xem game có mấy bông hoa ở thế giới ngầm tán chuyện, ước chi “we could one day get to see the surface world we’re buried under.”

Thiếu Quán, gà chọi, mấy bữa nay vía có vẻ nặng cứ hiện lên ám em hoài =))

Standard

một thiên nằm mộng

Ô hay chửa, thế ra Quan Ức Bắc chưa bao giờ được ngắm nhìn thế giới qua mạng toàn cầu =)) Nu pagadi rồi sẽ có một ngày ta xử lí hết cái an-bom này và encode lydzics vi-déo.

Quan Ức Bắc
Nhạc và lời: Tống Đông Dã

Lúc mày nhắc với tao chuyện hồi mình còn trẻ,
thì tao đang ăn mày quyền sống nơi Vô Tích gió mưa
Sáng sớm mấy hôm trước, vừa bảnh mắt đã thấy Giang Nam
nghe bảo chỗ dịu êm, ắt rồi sẽ có chuyện êm dịu

Trên sân khấu năm nào, đứa kể láo vẫn cứ hát hoài
Quảng trường bên Anh đó có bồ câu liệng cánh không?
Tuổi trẻ với người đui cùng biến ra kẻ câm lặng
Mơ ước chia cơm ngày xưa, hôm nay thế là hòa

Mày biết không nhỉ, tên mày cắt nghĩa cả cuộc đời tao
tan tành cả trời chuyện xưa khói thoảng, hờ hững việc đời
Đợi mày quẩy hành lí về đến quê nhà
cuộc đời tao lại chẳng còn trời Bắc nữa

Có một hôm tao lại mơ thấy lớp học ăm ắp nhạc cụ ấy
mày vẫn đứng chỗ cánh cửa, mặt mày ra chiều ngượng ngùng đây
mày bảo, bao nhiêu năm rồi, chẳng thấy cậu nào làm mày động lòng
tao bảo, mẹ nó yêu chả đương, rặt những khói mây phù phiếm

Mày biết không nhỉ, tên mày cắt nghĩa cả cuộc đời tao
tan tành một trời chuyện xưa khói thoảng, hờ hững việc đời
Đợi mày quẩy hành lí về đến quê nhà
cuộc đời tao lại chẳng còn giời Bắc nữa

Mày có biết không, tên mày đã cắt nghĩa cả cuộc đời tao
tan tành cả một giời chuyện xưa, một giời hờ hững việc đời
Đợi mày quẩy hành lí về đến quê nhà
cuộc đời tao chẳng còn
trời Bắc
nữa

.

.

[“Cảm ơn bạn Quan ở tận nước Anh, làm tao nhớ lại bao nhiêu chuyện hồi niên thiếu, thế là có bài hát này.

Nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định đặt tên bài hát theo tên mày, mong rằng mày sẽ thích bài hát tiễn đưa này.”

Tống Đông Dã
18 tháng 5 năm 2012]

 

Standard

“hỏi giời đêm nay là năm nào”

rồi một hôm, một năm nào đó, anh sẽ biết
lẳng lặng bên anh luôn có người
hay có nhẽ thế giới anh chẳng nên có tôi
đây thư tình, kia tôi đã đi xa

(Châu Kiệt Luân, Đợi bạn tan trường)

ngoài đình mẫu đơn mưa lâm thâm
người nào người về há biết ru?
người về đấy ư, xin đáp rõ
tấm lòng tôi, bỏ tại nơi nao?

(Trần Thăng, Ngoài đình mẫu đơn)

Standard

nam sơn nam tiếng ăng-lê

to the south of the southern mountains

where you are: to the south, in the radiant sun, where snow bursts in swirls.
where i am: to the north, in the frozen night, where four seasons pass as spring.
before dusk, if it’s not too late, i want to forget your eyes
and exhaust a lifetime in a dream that doesn’t end.

he never speaks anymore of the lone island he once encountered
for his heart has long been a desolated place.
his heart will carry a home in it no more,
his is a muted voice capable only of lies to himself.

he says that, no beauty in the praises of man
could hold a candle to the first time he saw you,
-that, there is nothing to be done as time bargains to shed its last remaining breaths,
-that, if only all the lands would come together,
he would walk a lifetime, just so he could embrace you.
drunk on his dream, he bids a goodnight.

he hears someone singing an ancient song
that goes, “still, the present is an occurrence of a far-off place,”
not unlike the lone island he can see in his eyes,
which bears neither sorrow, nor flowers.

where you are: to the south, in the radiant sun, where snow bursts in swirls.
where i am: to the north, in the frozen night, where four seasons pass as spring.
before dusk, if it’s not too late, i want to forget your eyes
and exhaust a lifetime in a dream that doesn’t end.

where you are: to the south, in the radiant sun, where snow bursts in swirls.
where i am: to the north, in the frozen night, where four seasons pass as spring.
before dusk, if it’s not too late, i want to forget your eyes
and exhaust a lifetime in a dream that doesn’t end.

stirring awake from a lifelong dream: a lifetime wasted away.

to the south of the southern mountains,
north of the sad reaping season:
the southern mountains are home to piles of grains.

mumbled in the southern winds
to the north of the northern oceans:
the northern oceans are home to a gravestone.

the northern oceans are home to a gravestone.


trời đậu who am i sao mình quá xuất sắc

Standard

chuyện xác pháo

“loving is so short, forgetting is so long.”
pablo neruda, “tonight i can write,” trans. w.s.mervin

.

.

.

À phải, ông trời, hay là hãy cho tôi thành một vì sao. Để tôi được nhìn ngắm nốt cho trọn những ngày cuối cùng của cái thế giới này. Cái thế giới sẽ chẳng tàn lụi trong lặng lẽ. Cái thế giới sẽ nổ tung như mồi pháo hội rộn rã vào khắc sắp sửa tan biến.

Thế rồi thế giới này, thảy những gì mà tôi từng biết đến ấy, sẽ chỉ còn lại những mảnh xác pháo nóng hôi hổi.

Ánh sáng của vì sao tôi sẽ vượt qua hàng ngàn hàng vạn năm bầu bạn với nấm mồ phủ xác pháo ấy, nom chúng nguội dần những mê say xưa cũ, tới khi hoa pháo tàn vào đất lạnh.

Thế rồi chẳng còn gì nữa. Cả thế giới ấy, và cả tôi.

Vì suy cho cùng, ánh sáng của vì sao chẳng qua chỉ là tàn ảnh của nó hàng bao nhiêu năm về trước. Cũng như xác pháo lập lòe trong bóng tối ấp ủ một ngọn lửa phải tàn.

Muốn gì đi nữa, thì tôi cũng đã ra đi.

.

.

.

Lúc ấy nàng liền nói, Mặc Uyên, thật ra tôi hi vọng chàng sống không được tốt. Tôi mê man trong cái chết, còn chàng, nếu chàng có thể sống vui, như vậy tôi mừng cho chàng. Nhưng tôi vẫn mong chàng sống không được tốt, chàng có hiểu không, tôi mong có những lúc chàng quay đầu lại, chàng sẽ chợt nhớ đến tôi, đến một hôm nào đó hai ta đi dưới một trời ngợp pháo hoa, lúc ấy tim chàng có lẽ sẽ hụt một nhịp, chàng nhớ ra, chàng còn sống, tôi thì đã ngủ yên. Có lẽ cũng sẽ có một người khác cạnh chàng, nhiều người khác bên chàng, chàng vẫn sẽ sống vui. Nhưng chỉ một thoáng qua ấy thôi, tôi chỉ hi vọng có một khoảng trống nho nhỏ thấu qua tim chàng. Chàng sẽ nhớ tôi. Rồi chàng sẽ quên tôi. Dù tôi có mong chàng sống không được tốt bao nhiêu, chàng vẫn sẽ sống tốt thôi. Như vậy, tôi nghĩ, tuy tôi sống chẳng tốt, à, lúc ấy tôi còn chẳng sống nữa kìa, như vậy tôi cũng sẽ thỏa lòng một chút.

.

.

.

Nhưng quả thật, Thiếu Quán, quả thật tôi sống không tốt. Cái khoảng trống mà nàng nói, mỗi lần nó thoáng thấu qua tim tôi, tôi lại nghĩ, đau đớn quá, đau tận xương tủy thế này. Tôi chẳng nhớ tới nàng. Tôi không dám nhớ tới nàng. Tôi sợ nhìn lại những gì đã qua, rồi nàng không còn, tôi sợ rằng mình sẽ không còn gì.

Thế nhưng, thế nhưng Thiếu Quán, tôi sống vui. Tôi không tìm đường tự tận. Tôi không cưỡng cầu thiên mệnh. Tôi bình thản tiễn bè bạn ra đi. Tôi có mười bảy đứa học trò. Tiểu thập thất gây nhiều phiền phức nhất, nàng cũng biết rồi. Năm tháng tuy dài, người tuy thưa thớt, nhưng bên tôi chẳng mấy khi vắng chuyện. Có đôi khi tâm trạng tôi thoải mái, tôi cũng hé nhìn lại miền kí ức ấy một chút. Tôi nhìn thấy bóng nàng. Nàng ở tận nơi nào, tôi đâu có biết, nhưng có lẽ mỗi khi tôi nhớ tới tên nàng, một món ăn ưa thích của nàng, một nụ cười của nàng, một cái bĩu môi, có lẽ khi ấy nàng sẽ quay lại chăng, nàng sẽ thấy tôi đang sống vui. Tôi nghĩ nàng chẳng buồn quan tâm nữa, nhưng nếu còn chút phần suy nghĩ về tôi, nàng hẳn muốn tôi khổ sở dở khóc dở cười một chút. Thế nên chừng nào tôi còn sống vui, tôi nghĩ, nàng sẽ còn quay lại. Nàng sẽ không nhòa theo năm tháng đằng đẵng. Đôi lúc, cứ như thế, tôi nghĩ, nàng vẫn còn đây. Nàng chỉ không nhìn ngó đến tôi. Tôi cũng chẳng ngại thi thoảng vờ vịt trêu tức nàng một chút. Nếu nàng vẫn còn đây.

.

.

.

Tôi mười chín vạn năm trước ra sao ấy nhỉ? Nàng cười cười rồi thở dài, thật tò mò, lâu đến nỗi tôi cũng không nhớ nổi mình ngày trước như thế nào, mà nói được cái câu ấy. “Rồi sẽ lại có hi vọng thôi.” Còn nói với đứa trẻ con mất cha mẹ nữa chứ, tôi mà lại đi dỗ dành trẻ con. Lấy đâu ra cái suy nghĩ ấy nhỉ, niềm lạc quan ấy ở đâu nhỉ. Nàng ngửa đầu nhìn bóng đèn lồng treo cao, tôi không nghĩ nổi.

.

.

.

Tôi nghĩ, chàng đặt chén trà trên bàn, nàng nói đúng, nàng không phải Thiếu Quán năm xưa. Nhưng tôi cũng không phải Mặc Uyên năm xưa. Chàng cười dịu dàng, may mắn thay, khi nàng thay đổi, tôi cũng chẳng đứng yên. Như vậy có thể tính là hai người mới gặp chăng? Nàng là kẻ chán nản, tôi là người an phận. Rồi sẽ thế nào? Thiếu Quán, nếu đã không còn là nàng năm xưa, nàng bây giờ, nàng có muốn thử chăng?

.

.

.

Thiếu Quán, có một người từng nói, rồi sẽ lại có hi vọng thôi. Người nói câu ấy, nàng ấy từng tin tưởng câu nói ấy biết mấy.

Nhưng chẳng phải nàng ta không còn tin câu nói ấy nữa sao? Huống hồ, nàng ta đã chết. Mộ nàng ta vẫn yên giấc trong lòng tôi. Tôi chôn nàng ta ở nơi đầy xác pháo. Nơi nàng ta chết, từng có mười bảy vạn năm pháo hoa rực rỡ muôn hình muôn vẻ. Mỗi giây phút, mỗi chuyện vui buồn, mỗi nhân vật, đều là một hồi pháo hoa. Rồi pháo hoa tàn, đời vụt tắt. Chỉ còn xác pháo đầy mặt đất hoang. Tôi đây, nàng cười, tôi cũng chính là một mảnh xác pháo ấy.

Xác pháo thì đã làm sao?

Mặc Uyên, chàng cũng từng chết một lần, chàng ngày trước, chàng bây giờ, chàng hãy nghĩ kĩ xem, đâu đó trong lòng chàng, có phải cũng có một nấm mồ phủ xác pháo chàng xây cho chính mình hay không?

Không chỉ có một nấm mồ.

Ủa?

Tôi ngày trước, là tôi của hơn hai mươi vạn năm trước, tôi của mười chín vạn năm trước, tôi của bảy tám vạn năm trước. Và tôi của ngày nay.

Ôi, tôi chết, chàng cũng một lần chết theo sao? Giọng nàng nhẹ nhàng luẩn quất một thoáng cười. Tôi cảm động đấy.

Nàng đúng là nên cảm động, chàng cũng cười. Mỗi lần chết đi sống lại như vậy, tôi đều không quên đốt cho nàng một mồi pháo hoa tưởng niệm.

Quả là cảm động, nàng nghiêng đầu, mày mắt cong cong như mảnh trăng non. Vậy chàng có nhặt xác pháo về chăng, về đắp thêm mấy nấm mồ cho mình?

Thiếu Quán, xác pháo không nhất thiết chỉ có thể dùng để đắp mộ.

Ồ? Vậy chàng còn muốn làm gì với nó?

Xác pháo chẳng phải là bằng chứng cho một thời pháo hoa rợp trời hay sao?

Nhưng pháo hoa làm gì còn.

Quả thật không còn. Nhưng sao cứ phải đau đáu mãi như thế? Pháo hoa không còn, mới biết quý tiếc xác pháo.

Chàng bảo giờ chàng quý tiếc sự tồn tại của tôi đó sao? Nàng lại cười. Lúc tôi còn ngủ mê man, chàng quý tiếc mới hợp lẽ, vì đã không còn có thể có pháo hoa nữa, chàng mới quý, đấy là kí ức của chàng, là kí ức về một thứ không còn tồn tại, không thể tìm lại, mới quý tiếc vậy đó.

Thật ra tôi không nhớ đến nàng đâu.

Đau lòng tôi quá.

Tôi không dám, chàng mỉm cười. Tôi mà nhớ tới nàng, sẽ sống không được tốt.

Mặc Uyên à Mặc Uyên, chàng có biết, thật ra tôi mong chàng sống không tốt tí ti nào. Giờ chàng nói vậy làm tôi buồn quá.

Tôi biết. Thật ra nàng có thể yên tâm, tôi sống không tốt vậy đâu, chỉ muốn trêu nàng một chút. Nhưng cũng không tệ, có nhiều lúc vui vẻ, còn lại cũng không đến nỗi khốn khổ gì.

Ha. Quả là yên tâm. Vậy là chàng quý tiếc tôi bây giờ? Chàng muốn sống không vui phải không, nên mới muốn nhờ cậy đến tôi, muốn tôi ngồi trong đời chàng quấy quả chàng.

Nàng cũng đã ngồi trong đời tôi được mấy năm rồi. Cũng khá vui, không tệ. Có thể gọi là tốt.

Vậy tôi nên đi bây giờ thôi, chàng sống tốt thì tôi ở đây làm gì nhỉ, tôi phải làm cho chàng sống không ra gì. Nàng nheo mắt, để xem, nếu tôi đi, vì sao chàng lại sống không ra gì nhỉ? Không còn xác pháo để quý tiếc chăng? Hay là thương hại?

Nàng suy diễn y như cái người nàng chôn dưới xác pháo mà nàng nói vậy.

Có khi một mảnh hồn của nàng ta vẫn còn dính trên người tôi.

Quả có vậy. Nhưng tôi quý tiếc nàng bây giờ. Tôi không thương hại nàng. So với nàng tôi chẳng hơn gì ngoài cái mạng dài hơn vài vạn năm. Nàng được ngủ, còn tôi phải sống mà cố không nhớ đến nàng. Tôi nghĩ, nếu có thương hại, thì nàng nên thương hại tôi.

Vì chàng sống không được tốt.

Đúng vậy.

Thôi được, cứ cho là thế. Nhưng cái mảnh xác pháo bây giờ, có gì để chàng quý tiếc vậy?

Có gì không đáng quý tiếc?

Đầu chàng bị cửa kẹp đấy phỏng? Cái chàng quý tiếc là pháo hoa, còn tôi đây là xác pháo.

Thiếu Quán, nàng lại quên rồi. Tôi cũng có mấy nấm mồ trong lòng mình, tôi cũng là xác pháo.

Ý chàng nói chàng có tình hữu nghị xác pháo với tôi? Nàng trề môi.

Chàng nhếch mép. Xác pháo là xác pháo, pháo hoa là pháo hoa. Nàng không thể vin vào cớ xác pháo là mảnh tàn của pháo hoa mà cho rằng chỉ có pháo hoa tồn tại, còn xác pháo là hư vô được. Nàng phủ xác pháo đầy lòng mình, nếu như có một cơn gió thổi qua, lật tung những mảnh xác pháo ấy lên, nàng đâu biết được dưới mặt đất là cỏ xanh hay hoa trắng đã nở?

Sao chàng không nghĩ là xương cốt phân hủy.

Dù là xương cốt, dưới những mảnh xác pháo ấy, mọi sự đã đổi khác. Có thể ở mảnh đất vùi dưới xác pháo trong lòng nàng, trong những mảnh xác pháo của nàng, có một mảnh hồn khác. Có thể mảnh hồn ấy đang chuẩn bị những mồi pháo hoa. Nàng chớ có phá nữa, cho dù là nhặt xương bón phân gì như nàng đang nghĩ, nàng không thể phủ định rằng nay có chuyện nay, xưa có chuyện xưa. Nàng không thể trông mãi vào bóng pháo hoa lập lòe trong xác pháo cũ.

Ý chàng tôi là một cái xác pháo mới, nên sống đời xác pháo mới.

Chóng hiểu nhỉ.

Tôi nên lật xác pháo lên xem cỏ xanh hoa trắng? Nàng bĩu môi cười. Nghe đáng yêu đấy. Nhưng cũng còn khả năng không có gì mà.

Ít nhất nàng sẽ thấy một mảnh xác pháo không phải của nàng. Chàng nhấp thêm một ngụm trà.

Mặc Uyên, chàng buồn nôn quá. Nàng vờ nhăn nhó. Tôi tưởng chàng có chết mười hai lần thì đức tính khiêm nhường quy củ của chàng vẫn không thể đổi. Chàng ở yên chỗ xác pháo của chàng đi.

Nếu như đã không có gì, chàng nhìn nàng, nàng ngại gì một mảnh xác pháo khác đến phơi mình trên mồ cũ cùng nàng nhỉ?

Chàng có kinh nghiệm sống tốt, chớ nên qua đây hủy hoại đời sống tốt của chàng vào tay tôi.

Đời sống tốt của tôi, tôi mà muốn hủy, chẳng ai ngăn được.

Ái chà, giờ lại còn ngang như cua nữa.

Mười chín vạn năm qua, nàng nói nàng tỉnh lại rồi thay đổi, tôi cũng chẳng còn như cũ. Coi như hai người mới hoàn toàn đi. Tôi thích bám theo nàng, nàng muốn làm xác pháo kiểu gì, tôi cũng sẽ lẳng lặng làm xác pháo kiểu đó. Nếu nàng vẫn thích pháo hoa, tôi cũng có thể đốt pháo hoa, tôi muốn cùng nàng xem một trời pháo hoa mới. Nàng nghĩ sao?

Bốn mắt nhìn nhau trong thinh lặng. Hồi lâu, nàng rốt cuộc tránh mắt đi, tay vân vê vạt áo thưa, nàng nói, nếu quả thật như thế, giọng nàng khẽ khàng, nàng lại lặng im. Chàng nhìn nàng, mắt dõi theo lọn tóc xõa bên má đương lay theo làn gió, những bóng tơ dập dìu trên gương mặt sáng mảng nắng trong veo.

Nếu quả thật có thế, nàng ngửa đầu ra sau, mặt ngoảnh về phía chàng, mắt nheo nheo trong nắng. Nếu thật chỉ có cái lời mời đốt pháo nhạt nhẽo ấy của chàng, tôi có thể thử xem.

Vậy thì tốt. Chàng cười.

Nàng cũng cười.

Lại một cơn gió thoảng qua. Thoáng chốc bụi trần vụt bay, những hạt bụi lấp lánh như những năm niên hoa, lẳng lặng đậu lại lên bờ vai xơ xác năm tháng tiêu điều. Thế nhưng cũng đến lúc người ta thôi ngắm tro bụi của thời gian, cái họ nhìn là ánh nắng mới trên những hạt bụi ấy.

Chẳng phải có nắng rồi mới thấy bụi xưa đẹp đẽ thế nào sao?

Còn sống, là còn hi vọng. Rồi sẽ lại có hi vọng thôi.

.

.

.

Chàng cười cười thoải mái nói với tôi, chàng là kẻ an nhàn, tôi nay đã chán nản, chi bằng coi là hai người mới gặp, có được chăng. Giọng chàng nhẹ tênh, ánh nắng trong vắt, cuộc sống tưởng như cũng giản đơn như vậy.

Nhưng thật ra trong lòng chàng vẫn sợ, có phải không.

Sống đến ba sáu vạn năm rồi, có ngủ hay không chẳng khác nhau là mấy. Nhất là vừa ngủ mất mười chín vạn năm, tính ra đã quá nửa đời người, giờ thức vài đêm thì đã hề gì. Nhưng chàng vẫn khăng khăng bắt tôi ăn đúng bữa, thuốc đúng giờ, ngủ đúng giấc. Cứ như một đôi người phàm.

Mà người phàm hay thần tiên ma quỷ, vốn cũng không quan trọng nữa.

Nỗi sợ của chàng lửng lơ nhạt nhòa, cũng tựa như cuộc sống giản đơn này, ánh nắng nhạt này, cả bóng chàng giản dị bên song cửa viết chữ.

Thế nhưng, trong những miếng cơm ngày thường, luẩn quất trong mùi thuốc nồng, và chập chừng trong cơn mê, thi thoảng, thi thoảng thôi, tôi vẫn bắt được một thoáng ánh mắt của chàng.

Ánh mắt của chàng vốn không bao giờ che giấu nổi điều gì.

Người mới, cuộc sống mới, nhưng nửa đời trước vẫn tựa như cái bóng mờ như có như không. Cái bóng ấy chập vào với những ngày tháng của hiện tại.

Vậy nên vẫn có những lần tôi vùng dậy trong đêm tối, tôi sợ mình chìm vào lần nữa.

Chàng không cho tôi mặc những màu nhạt. Vốn tôi cũng không thích những màu trắng trắng xanh xanh, chết đi sống lại, cái ấn tượng thanh cao vờ vịt đám Thần tộc năm xưa để lại cũng là một cái bóng mờ trong lòng tôi, mỗi lần nhìn thấy một mớ trắng trắng xanh xanh phất phơ bay bổng là tôi liền nhức đầu.

Thế nhưng Mặc Uyên sao lại có thành kiến với màu sắc truyền thống của người nhà chàng được.

Chàng chỉ không thích tôi mặc màu nhạt.

Cũng như những cái nhìn hoảng hốt thoáng qua ấy. Như những lần chàng vùng dậy trong đêm tối, chàng sợ mình chìm vào lần nữa.

Chìm vào nơi mà chàng nói chàng không dám đụng vào suốt mười chín vạn năm.

Cái cõi mà tôi tan biến.

.

.

.

Nàng ném gối lại đây làm gì?

Chàng im đi.

Chàng cười cười, lẳng lặng bước lại, tháo giày cởi áo ngoài leo lên giường. Tay với lấy mảnh chăn, tung ra đắp lên người, tiện cũng đắp cho nàng một góc.

Nàng nhắm mắt thở dài. Chàng lại đang nhìn tôi chằm chằm chứ gì? Chiêu này cũ rồi.

Cũ, để xem nàng chịu được bao lâu. Từng chữ rung rung tiếng cười.

Nàng nhăn tít mày lại, thở thêm một hơi thật dài nữa.

Cái người này.

Có mỗi một góc chăn, nàng không thấy lạnh à? Cái người nọ vẫn nằm yên một chỗ nén cười.

Lạnh, lạnh thì chàng để yên cho tôi chắc?

Nàng có thể quay lại mà.

Tôi dễ vào tròng vậy chắc?

Sao? Chỉ có quay người lại thôi, mấy hôm rồi nàng ôm tôi tự nhiên lắm mà.

Hôm nay chưa đụng chưa chạm, chàng nhớ hả? Nàng lại phì ra một hơi. Tôi tưởng bốn bể tám cõi vẫn ca tụng chàng thanh cao không vướng bận trăng gió?

Chàng thở dài, chẳng rõ thật hay đùa. Nàng bớt đọc mấy quyển truyện nhảm nhí của đám người trẻ tuổi rỗi việc đi, nếu nàng muốn ghen, tôi có thể kể cho nàng nghe, rồi chịu giày vò tại chỗ.

Hừ.

Thiếu Quán, có phải nàng vẫn nhắc tôi, nàng lớn hơn tôi mấy ngàn tuổi, tôi phải gọi nàng một tiếng chị, nghe nàng sai bảo, gọi dạ bảo vâng.

Chẳng đúng thế?

Ừ, nhưng tôi nhớ mang máng mình sống nhàn đã được đến ba mươi sáu vạn năm, là một ông già.

Nàng phì cười. Quả là già. Cứ như chàng nói, tôi cũng là một bà già rồi, theo lí mà nói nên ôm ông già vô dụng chàng mà ngủ đi cho xong chuyện chứ gì.

Tiếng chăn đệm loạt xoạt, hơi ấm phả lại, chàng cười. Nàng nói đấy nhé.

Nàng bĩu môi, nằm nguyên tư thế cũ, cái lưng đưa về phía chàng vẫn thẳng đơ. Thế nhưng chàng lại quên rồi, tuy tính ra tôi được ba mươi sáu vạn tuổi lẻ, nhưng tôi sống chưa đến hai mươi vạn năm đâu, so với chàng, tôi vẫn được tính là trẻ tuổi.

Chàng lặng người.

Nàng vẫn còn mải cười.

… Ê.

Chàng giận à?

Chàng-

Không, tôi không giận.

Nàng khẽ cắn môi, lại nhắm mắt thở dài. Rồi quay người lại. Tôi biết, tôi lỡ lời. Nàng đưa tay vuốt qua đôi lông mày chàng, miết qua đôi mắt sáng rực đang nhìn nàng. Mặc Uyên, nàng mỉm cười, chàng nói hai ta là người mới thì nhẹ nhàng lắm, nhưng lòng chàng vẫn sợ, có phải không?

Chàng nhắm mắt lại.

Lại có tiếng thở dài. Bấy giờ, bàn tay đang đặt trên mặt chàng trượt xuống, vòng qua cổ chàng. Mái tóc nàng cọ vào làn da chàng.

Tôi xin lỗi.

Chàng vòng tay ôm lấy nàng, mắt vẫn nhắm nguyên.

Thật ra tôi cũng sợ mà.

Tôi biết.

Giống như lúc đốt pháo, dù là pháo mới, xác pháo cũng mới, nhưng rốt cuộc ấy vẫn là xác pháo.

Cái nàng sợ là xác pháo hay tiếng pháo nổ?

Xác pháo thì sao, tiếng pháo nổ thì sao?

Nàng đang dúi mặt vào lòng tôi thế này, chàng cười, nàng bĩu môi hừ một tiếng. Nàng dúi mặt vào lòng tôi, không thấy gì cả. Chàng cúi đầu dựa sát hơn vào nàng, còn tôi tựa vào nàng thế này, nhắm mắt lại, tôi cũng không thấy gì.

Giả mù bỏ qua xác pháo hả? Nàng nhoẻn miệng cười. Chiến lược kiểu gì đây, hả chiến thần.

Chàng cũng mỉm cười. Coi như là kế chuồn, chúng ta tạm thời không nhìn vào cái xác pháo ấy.

Quả là thượng sách.

Pháo nổ thì lại càng dễ. Nàng bịt tai tôi, tôi bịt tai nàng.

Tiện ôm nhau chuồn tiếp?

Thượng sách.

Nàng cười thành tiếng. Mặc Uyên.

Tôi chịu thôi, chàng hơi tránh mặt ra, nàng hiểu ý ngẩng đầu, để hai nụ cười soi vào nhau. Nàng bảo tôi phải làm sao, bất kể là chiến thần họ nói hay không, tôi đã là một ông già rồi, nàng cũng nói vậy mà.

Hơn nữa kế chuồn lúc nào cũng hữu dụng, nàng tiếp lời.

Vậy nàng không ngại chứ?

Ngại ôm chàng bịt tai hay ôm chàng nhắm tịt mắt?

Ngại chuồn đi cùng tôi, già đi, à không đúng, tiếp tục già đi cùng tôi. Nàng chớ đánh trống lảng, cho dù nàng ăn gian mười chín vạn năm, Yên Trì Ngộ vẫn gọi nàng là bà tổ đấy.

Học trò của chàng có biết chàng dài dòng để chữa thẹn thế này không? Nàng trừng mắt với chàng. Lại cười. Được thôi, dù sao cũng không có việc gì để làm, pháo hoa của bọn trẻ đốt nhiều quá, người già lại quen ngủ vùi như tôi thấy có hơi nhức mắt.

Có thể là chưa biết. Nhưng bây giờ biết, thì chắc chắn biết thêm một điều, sư nương của chúng cũng là người thích dông dài để chữa thẹn.

Lại cười. Lại bĩu môi. Lại nhắm mắt thở dài. Và lại cười.

Ngủ đi thôi. Đêm còn dài.

Đủ để trốn đi, cùng nhau già đến trọn kiếp.

 ∞

 

 

Standard