chuyện xác pháo

“loving is so short, forgetting is so long.”
pablo neruda, “tonight i can write,” trans. w.s.mervin

1(190xxx)

À phải, ông trời, hay là hãy cho tôi thành một vì sao. Để tôi được nhìn ngắm nốt cho trọn những ngày cuối cùng của cái thế giới này. Cái thế giới sẽ chẳng tàn lụi trong lặng lẽ. Cái thế giới sẽ nổ tung như mồi pháo hội rộn rã vào khắc sắp sửa tan biến.

Thế rồi thế giới này, thảy những gì mà tôi từng biết đến ấy, sẽ chỉ còn lại những mảnh xác pháo nóng hôi hổi.

Ánh sáng của vì sao tôi sẽ vượt qua hàng ngàn hàng vạn năm bầu bạn với nấm mồ phủ xác pháo ấy, nom chúng nguội dần những mê say xưa cũ, tới khi hoa pháo tàn vào đất lạnh.

Thế rồi chẳng còn gì nữa. Cả thế giới ấy, và cả tôi.

Vì suy cho cùng, ánh sáng của vì sao chẳng qua chỉ là tàn ảnh của nó hàng bao nhiêu năm về trước. Cũng như xác pháo lập lòe trong bóng tối ấp ủ một ngọn lửa phải tàn.

Muốn gì đi nữa, thì tôi cũng đã ra đi.

2(40xxx)

Lúc ấy nàng liền nói, Mặc Uyên, thật ra tôi hi vọng chàng sống không được tốt. Tôi mê man trong cái chết, còn chàng, nếu chàng có thể sống vui, như vậy tôi mừng cho chàng. Nhưng tôi vẫn mong chàng sống không được tốt, chàng có hiểu không, tôi mong có những lúc chàng quay đầu lại, chàng sẽ chợt nhớ đến tôi, đến một hôm nào đó hai ta đi dưới một trời ngợp pháo hoa, lúc ấy tim chàng có lẽ sẽ hụt một nhịp, chàng nhớ ra, chàng còn sống, tôi thì đã ngủ yên. Có lẽ cũng sẽ có một người khác cạnh chàng, nhiều người khác bên chàng, chàng vẫn sẽ sống vui. Nhưng chỉ một thoáng qua ấy thôi, tôi chỉ hi vọng có một khoảng trống nho nhỏ thấu qua tim chàng. Chàng sẽ nhớ tôi. Rồi chàng sẽ quên tôi. Dù tôi có mong chàng sống không được tốt bao nhiêu, chàng vẫn sẽ sống tốt thôi. Như vậy, tôi nghĩ, tuy tôi sống chẳng tốt, à, lúc ấy tôi còn chẳng sống nữa kìa, như vậy tôi cũng sẽ thỏa lòng một chút.

2(30xxx)

Nhưng quả thật, Thiếu Quán, quả thật tôi sống không tốt. Cái khoảng trống mà nàng nói, mỗi lần nó thoáng thấu qua tim tôi, tôi lại nghĩ, đau đớn quá, đau tận xương tủy thế này. Tôi chẳng nhớ tới nàng. Tôi không dám nhớ tới nàng. Tôi sợ nhìn lại những gì đã qua, rồi nàng không còn, tôi sợ rằng mình sẽ không còn gì.

Thế nhưng, thế nhưng Thiếu Quán, tôi sống vui. Tôi không tìm đường tự tận. Tôi không cưỡng cầu thiên mệnh. Tôi bình thản tiễn bè bạn ra đi. Tôi có mười bảy đứa học trò. Tiểu thập thất gây nhiều phiền phức nhất, nàng cũng biết rồi. Năm tháng tuy dài, người tuy thưa thớt, nhưng bên tôi chẳng mấy khi vắng chuyện. Có đôi khi tâm trạng tôi thoải mái, tôi cũng hé nhìn lại miền kí ức ấy một chút. Tôi nhìn thấy bóng nàng. Nàng ở tận nơi nào, tôi đâu có biết, nhưng có lẽ mỗi khi tôi nhớ tới tên nàng, một món ăn ưa thích của nàng, một nụ cười của nàng, một cái bĩu môi, có lẽ khi ấy nàng sẽ quay lại chăng, nàng sẽ thấy tôi đang sống vui. Tôi nghĩ nàng chẳng buồn quan tâm nữa, nhưng nếu còn chút phần suy nghĩ về tôi, nàng hẳn muốn tôi khổ sở dở khóc dở cười một chút. Thế nên chừng nào tôi còn sống vui, tôi nghĩ, nàng sẽ còn quay lại. Nàng sẽ không nhòa theo năm tháng đằng đẵng. Đôi lúc, cứ như thế, tôi nghĩ, nàng vẫn còn đây. Nàng chỉ không nhìn ngó đến tôi. Tôi cũng chẳng ngại thi thoảng vờ vịt trêu tức nàng một chút. Nếu nàng vẫn còn đây.

3(0)

Tôi mười chín vạn năm trước ra sao ấy nhỉ? Nàng cười cười rồi thở dài, thật tò mò, lâu đến nỗi tôi cũng không nhớ nổi mình ngày trước như thế nào, mà nói được cái câu ấy. “Rồi sẽ lại có hi vọng thôi.” Còn nói với đứa trẻ con mất cha mẹ nữa chứ, tôi mà lại đi dỗ dành trẻ con. Lấy đâu ra cái suy nghĩ ấy nhỉ, niềm lạc quan ấy ở đâu nhỉ. Nàng ngửa đầu nhìn bóng đèn lồng treo cao, tôi không nghĩ nổi.

4(0)

Tôi nghĩ, chàng đặt chén trà trên bàn, nàng nói đúng, nàng không phải Thiếu Quán năm xưa. Nhưng tôi cũng không phải Mặc Uyên năm xưa. Chàng cười dịu dàng, may mắn thay, khi nàng thay đổi, tôi cũng chẳng đứng yên. Như vậy có thể tính là hai người mới gặp chăng? Nàng là kẻ chán nản, tôi là người an phận. Rồi sẽ thế nào? Thiếu Quán, nếu đã không còn là nàng năm xưa, nàng bây giờ, nàng có muốn thử chăng?

5

Thiếu Quán, có một người từng nói, rồi sẽ lại có hi vọng thôi. Người nói câu ấy, nàng ấy từng tin tưởng câu nói ấy biết mấy.

Nhưng chẳng phải nàng ta không còn tin câu nói ấy nữa sao? Huống hồ, nàng ta đã chết. Mộ nàng ta vẫn yên giấc trong lòng tôi. Tôi chôn nàng ta ở nơi đầy xác pháo. Nơi nàng ta chết, từng có mười bảy vạn năm pháo hoa rực rỡ muôn hình muôn vẻ. Mỗi giây phút, mỗi chuyện vui buồn, mỗi nhân vật, đều là một hồi pháo hoa. Rồi pháo hoa tàn, đời vụt tắt. Chỉ còn xác pháo đầy mặt đất hoang. Tôi đây, nàng cười, tôi cũng chính là một mảnh xác pháo ấy.

Xác pháo thì đã làm sao?

Mặc Uyên, chàng cũng từng chết một lần, chàng ngày trước, chàng bây giờ, chàng hãy nghĩ kĩ xem, đâu đó trong lòng chàng, có phải cũng có một nấm mồ phủ xác pháo chàng xây cho chính mình hay không?

Không chỉ có một nấm mồ.

Ủa?

Tôi ngày trước, là tôi của hơn hai mươi vạn năm trước, tôi của mười chín vạn năm trước, tôi của bảy tám vạn năm trước. Và tôi của ngày nay.

Ôi, tôi chết, chàng cũng một lần chết theo sao? Giọng nàng nhẹ nhàng luẩn quất một thoáng cười. Tôi cảm động đấy.

Nàng đúng là nên cảm động, chàng cũng cười. Mỗi lần chết đi sống lại như vậy, tôi đều không quên đốt cho nàng một mồi pháo hoa tưởng niệm.

Quả là cảm động, nàng nghiêng đầu, mày mắt cong cong như mảnh trăng non. Vậy chàng có nhặt xác pháo về chăng, về đắp thêm mấy nấm mồ cho mình?

Thiếu Quán, xác pháo không nhất thiết chỉ có thể dùng để đắp mộ.

Ồ? Vậy chàng còn muốn làm gì với nó?

Xác pháo chẳng phải là bằng chứng cho một thời pháo hoa rợp trời hay sao?

Nhưng pháo hoa làm gì còn.

Quả thật không còn. Nhưng sao cứ phải đau đáu mãi như thế? Pháo hoa không còn, mới biết quý tiếc xác pháo.

Chàng bảo giờ chàng quý tiếc sự tồn tại của tôi đó sao? Nàng lại cười. Lúc tôi còn ngủ mê man, chàng quý tiếc mới hợp lẽ, vì đã không còn có thể có pháo hoa nữa, chàng mới quý, đấy là kí ức của chàng, là kí ức về một thứ không còn tồn tại, không thể tìm lại, mới quý tiếc vậy đó.

Thật ra tôi không nhớ đến nàng đâu.

Đau lòng tôi quá.

Tôi không dám, chàng mỉm cười. Tôi mà nhớ tới nàng, sẽ sống không được tốt.

Mặc Uyên à Mặc Uyên, chàng có biết, thật ra tôi mong chàng sống không tốt tí ti nào. Giờ chàng nói vậy làm tôi buồn quá.

Tôi biết. Thật ra nàng có thể yên tâm, tôi sống không tốt vậy đâu, chỉ muốn trêu nàng một chút. Nhưng cũng không tệ, có nhiều lúc vui vẻ, còn lại cũng không đến nỗi khốn khổ gì.

Ha. Quả là yên tâm. Vậy là chàng quý tiếc tôi bây giờ? Chàng muốn sống không vui phải không, nên mới muốn nhờ cậy đến tôi, muốn tôi ngồi trong đời chàng quấy quả chàng.

Nàng cũng đã ngồi trong đời tôi được mấy năm rồi. Cũng khá vui, không tệ. Có thể gọi là tốt.

Vậy tôi nên đi bây giờ thôi, chàng sống tốt thì tôi ở đây làm gì nhỉ, tôi phải làm cho chàng sống không ra gì. Nàng nheo mắt, để xem, nếu tôi đi, vì sao chàng lại sống không ra gì nhỉ? Không còn xác pháo để quý tiếc chăng? Hay là thương hại?

Nàng suy diễn y như cái người nàng chôn dưới xác pháo mà nàng nói vậy.

Có khi một mảnh hồn của nàng ta vẫn còn dính trên người tôi.

Quả có vậy. Nhưng tôi quý tiếc nàng bây giờ. Tôi không thương hại nàng. So với nàng tôi chẳng hơn gì ngoài cái mạng dài hơn vài vạn năm. Nàng được ngủ, còn tôi phải sống mà cố không nhớ đến nàng. Tôi nghĩ, nếu có thương hại, thì nàng nên thương hại tôi.

Vì chàng sống không được tốt.

Đúng vậy.

Thôi được, cứ cho là thế. Nhưng cái mảnh xác pháo bây giờ, có gì để chàng quý tiếc vậy?

Có gì không đáng quý tiếc?

Đầu chàng bị cửa kẹp đấy phỏng? Cái chàng quý tiếc là pháo hoa, còn tôi đây là xác pháo.

Thiếu Quán, nàng lại quên rồi. Tôi cũng có mấy nấm mồ trong lòng mình, tôi cũng là xác pháo.

Ý chàng nói chàng có tình hữu nghị xác pháo với tôi? Nàng trề môi.

Chàng nhếch mép. Xác pháo là xác pháo, pháo hoa là pháo hoa. Nàng không thể vin vào cớ xác pháo là mảnh tàn của pháo hoa mà cho rằng chỉ có pháo hoa tồn tại, còn xác pháo là hư vô được. Nàng phủ xác pháo đầy lòng mình, nếu như có một cơn gió thổi qua, lật tung những mảnh xác pháo ấy lên, nàng đâu biết được dưới mặt đất là cỏ xanh hay hoa trắng đã nở?

Sao chàng không nghĩ là xương cốt phân hủy.

Dù là xương cốt, dưới những mảnh xác pháo ấy, mọi sự đã đổi khác. Có thể ở mảnh đất vùi dưới xác pháo trong lòng nàng, trong những mảnh xác pháo của nàng, có một mảnh hồn khác. Có thể mảnh hồn ấy đang chuẩn bị những mồi pháo hoa. Nàng chớ có phá nữa, cho dù là nhặt xương bón phân gì như nàng đang nghĩ, nàng không thể phủ định rằng nay có chuyện nay, xưa có chuyện xưa. Nàng không thể trông mãi vào bóng pháo hoa lập lòe trong xác pháo cũ.

Ý chàng tôi là một cái xác pháo mới, nên sống đời xác pháo mới.

Chóng hiểu nhỉ.

Tôi nên lật xác pháo lên xem cỏ xanh hoa trắng? Nàng bĩu môi cười. Nghe đáng yêu đấy. Nhưng cũng còn khả năng không có gì mà.

Ít nhất nàng sẽ thấy một mảnh xác pháo không phải của nàng. Chàng nhấp thêm một ngụm trà.

Mặc Uyên, chàng buồn nôn quá. Nàng vờ nhăn nhó. Tôi tưởng chàng có chết mười hai lần thì đức tính khiêm nhường quy củ của chàng vẫn không thể đổi. Chàng ở yên chỗ xác pháo của chàng đi.

Nếu như đã không có gì, chàng nhìn nàng, nàng ngại gì một mảnh xác pháo khác đến phơi mình trên mồ cũ cùng nàng nhỉ?

Chàng có kinh nghiệm sống tốt, chớ nên qua đây hủy hoại đời sống tốt của chàng vào tay tôi.

Đời sống tốt của tôi, tôi mà muốn hủy, chẳng ai ngăn được.

Ái chà, giờ lại còn ngang như cua nữa.

Mười chín vạn năm qua, nàng nói nàng tỉnh lại rồi thay đổi, tôi cũng chẳng còn như cũ. Coi như hai người mới hoàn toàn đi. Tôi thích bám theo nàng, nàng muốn làm xác pháo kiểu gì, tôi cũng sẽ lẳng lặng làm xác pháo kiểu đó. Nếu nàng vẫn thích pháo hoa, tôi cũng có thể đốt pháo hoa, tôi muốn cùng nàng xem một trời pháo hoa mới. Nàng nghĩ sao?

Bốn mắt nhìn nhau trong thinh lặng. Hồi lâu, nàng rốt cuộc tránh mắt đi, tay vân vê vạt áo thưa, nàng nói, nếu quả thật như thế, giọng nàng khẽ khàng, nàng lại lặng im. Chàng nhìn nàng, mắt dõi theo lọn tóc xõa bên má đương lay theo làn gió, những bóng tơ dập dìu trên gương mặt sáng mảng nắng trong veo.

Nếu quả thật có thế, nàng ngửa đầu ra sau, mặt ngoảnh về phía chàng, mắt nheo nheo trong nắng. Nếu thật chỉ có cái lời mời đốt pháo nhạt nhẽo ấy của chàng, tôi có thể thử xem.

Vậy thì tốt. Chàng cười.

Nàng cũng cười.

Lại một cơn gió thoảng qua. Thoáng chốc bụi trần vụt bay, những hạt bụi lấp lánh như những năm niên hoa, lẳng lặng đậu lại lên bờ vai xơ xác năm tháng tiêu điều. Thế nhưng cũng đến lúc người ta thôi ngắm tro bụi của thời gian, cái họ nhìn là ánh nắng mới trên những hạt bụi ấy.

Chẳng phải có nắng rồi mới thấy bụi xưa đẹp đẽ thế nào sao?

Còn sống, là còn hi vọng. Rồi sẽ lại có hi vọng thôi.

6

Chàng cười cười thoải mái nói với tôi, chàng là kẻ an nhàn, tôi nay đã chán nản, chi bằng coi là hai người mới gặp, có được chăng. Giọng chàng nhẹ tênh, ánh nắng trong vắt, cuộc sống tưởng như cũng giản đơn như vậy.

Nhưng thật ra trong lòng chàng vẫn sợ, có phải không.

Sống đến ba sáu vạn năm rồi, có ngủ hay không chẳng khác nhau là mấy. Nhất là vừa ngủ mất mười chín vạn năm, tính ra đã quá nửa đời người, giờ thức vài đêm thì đã hề gì. Nhưng chàng vẫn khăng khăng bắt tôi ăn đúng bữa, thuốc đúng giờ, ngủ đúng giấc. Cứ như một đôi người phàm.

Mà người phàm hay thần tiên ma quỷ, vốn cũng không quan trọng nữa.

Nỗi sợ của chàng lửng lơ nhạt nhòa, cũng tựa như cuộc sống giản đơn này, ánh nắng nhạt này, cả bóng chàng giản dị bên song cửa viết chữ.

Thế nhưng, trong những miếng cơm ngày thường, luẩn quất trong mùi thuốc nồng, và chập chừng trong cơn mê, thi thoảng, thi thoảng thôi, tôi vẫn bắt được một thoáng ánh mắt của chàng.

Ánh mắt của chàng vốn không bao giờ che giấu nổi điều gì.

Người mới, cuộc sống mới, nhưng nửa đời trước vẫn tựa như cái bóng mờ như có như không. Cái bóng ấy chập vào với những ngày tháng của hiện tại.

Vậy nên vẫn có những lần tôi vùng dậy trong đêm tối, tôi sợ mình chìm vào lần nữa.

Chàng không cho tôi mặc những màu nhạt. Vốn tôi cũng không thích những màu trắng trắng xanh xanh, chết đi sống lại, cái ấn tượng thanh cao vờ vịt đám Thần tộc năm xưa để lại cũng là một cái bóng mờ trong lòng tôi, mỗi lần nhìn thấy một mớ trắng trắng xanh xanh phất phơ bay bổng là tôi liền nhức đầu.

Thế nhưng Mặc Uyên sao lại có thành kiến với màu sắc truyền thống của người nhà chàng được.

Chàng chỉ không thích tôi mặc màu nhạt.

Cũng như những cái nhìn hoảng hốt thoáng qua ấy. Như những lần chàng vùng dậy trong đêm tối, chàng sợ mình chìm vào lần nữa.

Chìm vào nơi mà chàng nói chàng không dám đụng vào suốt mười chín vạn năm.

Cái cõi mà tôi tan biến.

7,8,9,10,11,12,13,14,…,(n-1),n,…

Nàng ném gối lại đây làm gì?

Chàng im đi.

Chàng cười cười, lẳng lặng bước lại, tháo giày cởi áo ngoài leo lên giường. Tay với lấy mảnh chăn, tung ra đắp lên người, tiện cũng đắp cho nàng một góc.

Nàng nhắm mắt thở dài. Chàng lại đang nhìn tôi chằm chằm chứ gì? Chiêu này cũ rồi.

Cũ, để xem nàng chịu được bao lâu. Từng chữ rung rung tiếng cười.

Nàng nhăn tít mày lại, thở thêm một hơi thật dài nữa.

Cái người này.

Có mỗi một góc chăn, nàng không thấy lạnh à? Cái người nọ vẫn nằm yên một chỗ nén cười.

Lạnh, lạnh thì chàng để yên cho tôi chắc?

Nàng có thể quay lại mà.

Tôi dễ vào tròng vậy chắc?

Sao? Chỉ có quay người lại thôi, mấy hôm rồi nàng ôm tôi tự nhiên lắm mà.

Hôm nay chưa đụng chưa chạm, chàng nhớ hả? Nàng lại phì ra một hơi. Tôi tưởng bốn bể tám cõi vẫn ca tụng chàng thanh cao không vướng bận trăng gió?

Chàng thở dài, chẳng rõ thật hay đùa. Nàng bớt đọc mấy quyển truyện nhảm nhí của đám người trẻ tuổi rỗi việc đi, nếu nàng muốn ghen, tôi có thể kể cho nàng nghe, rồi chịu giày vò tại chỗ.

Hừ.

Thiếu Quán, có phải nàng vẫn nhắc tôi, nàng lớn hơn tôi mấy ngàn tuổi, tôi phải gọi nàng một tiếng chị, nghe nàng sai bảo, gọi dạ bảo vâng.

Chẳng đúng thế?

Ừ, nhưng tôi nhớ mang máng mình sống nhàn đã được đến ba mươi sáu vạn năm, là một ông già.

Nàng phì cười. Quả là già. Cứ như chàng nói, tôi cũng là một bà già rồi, theo lí mà nói nên ôm ông già vô dụng chàng mà ngủ đi cho xong chuyện chứ gì.

Tiếng chăn đệm loạt xoạt, hơi ấm phả lại, chàng cười. Nàng nói đấy nhé.

Nàng bĩu môi, nằm nguyên tư thế cũ, cái lưng đưa về phía chàng vẫn thẳng đơ. Thế nhưng chàng lại quên rồi, tuy tính ra tôi được ba mươi sáu vạn tuổi lẻ, nhưng tôi sống chưa đến hai mươi vạn năm đâu, so với chàng, tôi vẫn được tính là trẻ tuổi.

Chàng lặng người.

Nàng vẫn còn mải cười.

… Ê.

Chàng giận à?

Chàng-

Không, tôi không giận.

Nàng khẽ cắn môi, lại nhắm mắt thở dài. Rồi quay người lại. Tôi biết, tôi lỡ lời. Nàng đưa tay vuốt qua đôi lông mày chàng, miết qua đôi mắt sáng rực đang nhìn nàng. Mặc Uyên, nàng mỉm cười, chàng nói hai ta là người mới thì nhẹ nhàng lắm, nhưng lòng chàng vẫn sợ, có phải không?

Chàng nhắm mắt lại.

Lại có tiếng thở dài. Bấy giờ, bàn tay đang đặt trên mặt chàng trượt xuống, vòng qua cổ chàng. Mái tóc nàng cọ vào làn da chàng.

Tôi xin lỗi.

Chàng vòng tay ôm lấy nàng, mắt vẫn nhắm nguyên.

Thật ra tôi cũng sợ mà.

Tôi biết.

Giống như lúc đốt pháo, dù là pháo mới, xác pháo cũng mới, nhưng rốt cuộc ấy vẫn là xác pháo.

Cái nàng sợ là xác pháo hay tiếng pháo nổ?

Xác pháo thì sao, tiếng pháo nổ thì sao?

Nàng đang dúi mặt vào lòng tôi thế này, chàng cười, nàng bĩu môi hừ một tiếng. Nàng dúi mặt vào lòng tôi, không thấy gì cả. Chàng cúi đầu dựa sát hơn vào nàng, còn tôi tựa vào nàng thế này, nhắm mắt lại, tôi cũng không thấy gì.

Giả mù bỏ qua xác pháo hả? Nàng nhoẻn miệng cười. Chiến lược kiểu gì đây, hả chiến thần.

Chàng cũng mỉm cười. Coi như là kế chuồn, chúng ta tạm thời không nhìn vào cái xác pháo ấy.

Quả là thượng sách.

Pháo nổ thì lại càng dễ. Nàng bịt tai tôi, tôi bịt tai nàng.

Tiện ôm nhau chuồn tiếp?

Thượng sách.

Nàng cười thành tiếng. Mặc Uyên.

Tôi chịu thôi, chàng hơi tránh mặt ra, nàng hiểu ý ngẩng đầu, để hai nụ cười soi vào nhau. Nàng bảo tôi phải làm sao, bất kể là chiến thần họ nói hay không, tôi đã là một ông già rồi, nàng cũng nói vậy mà.

Hơn nữa kế chuồn lúc nào cũng hữu dụng, nàng tiếp lời.

Vậy nàng không ngại chứ?

Ngại ôm chàng bịt tai hay ôm chàng nhắm tịt mắt?

Ngại chuồn đi cùng tôi, già đi, à không đúng, tiếp tục già đi cùng tôi. Nàng chớ đánh trống lảng, cho dù nàng ăn gian mười chín vạn năm, Yên Trì Ngộ vẫn gọi nàng là bà tổ đấy.

Học trò của chàng có biết chàng dài dòng để chữa thẹn thế này không? Nàng trừng mắt với chàng. Lại cười. Được thôi, dù sao cũng không có việc gì để làm, pháo hoa của bọn trẻ đốt nhiều quá, người già lại quen ngủ vùi như tôi thấy có hơi nhức mắt.

Có thể là chưa biết. Nhưng bây giờ biết, thì chắc chắn biết thêm một điều, sư nương của chúng cũng là người thích dông dài để chữa thẹn.

Lại cười. Lại bĩu môi. Lại nhắm mắt thở dài. Và lại cười.

Ngủ đi thôi. Đêm còn dài.

Đủ để trốn đi, cùng nhau già đến trọn kiếp. ∞

 

 

Advertisements
Standard

“im re”

Đây đây đây lại nghe lộn lời thành ra thấy hay hơn lời thiệt rồi ố là lá =)))))

“Chẳng nói chẳng rằng”
(Nhạc phim Đại hộ pháp, Châu Thâm hát)

Mây đằng bổng, mưa đằng la
Gió đưa thương nhớ đọng nhành hoa
Chẳng nói chằng rằng, anh nhìn hoa [.]
Anh đi nhé, đừng nặng lòng vấn vương

Đường một chặng, mong tìm lời đáp
Cảm ơn anh, cùng tôi thêm già dặn
Chẳng nói chẳng rằng, anh ngóng ra
Đừng sợ nhé, tôi vẫn chờ anh qua

Đi thôi, đi nhé
Đi chớ nặng nỗi vấn vương
Đã có tôi, tôi nhớ cả mà

Đừng sợ, đừng sợ nhé
Đã có tôi, tôi đứng nơi đất cũ
Đợi anh về lại qua

Mây đằng bổng, mưa đằng la
Gió đưa thương nhớ đọng nhành hoa
Chẳng nói chằng rằng, anh nhìn hoa [.]
Anh đi nhé, chớ nặng lòng vấn vương
Đừng sợ nhé, tôi vẫn chờ anh qua.

[.]: “Chẳng nói chẳng rằng, anh nhìn hoa” vốn thật ra là “Chẳng nói chẳng rằng, toa nhìn moa” =)))))))))))))) Vẫn biết dịch thì nên cố gắng giả vờ trung thành với tác phẩm gốc, nhưng thiệt sự là lúc mới nghe tôi nhập tâm quá chừng, hình ảnh ai đó im như thóc nom hoa tôi không nỡ lòng nào bôi trát xí xóa đi nữa, nên thôi, phen này tôi xin lỗi bản gốc vậy lol.


Screenshot 2018-01-12 12.48.04

Đây là Lâm Hề. Lâm Hề làm nghề gõ đầu bịnh nhơn, ai có bịnh đến tìm Lâm Hề, gõ đầu châm cíu này nọ gì Lâm Hề cũng kiêm. Lâm Hề lập chí học theo Thần Nông, muốn đi khắp cõi nghiệm thuốc thang, viết sách để lại cho đời. Bố Lâm Hề theo nghề binh, thế nên cũng chẳng có gì lạ, bố Lâm Hề đã chết từ hồi Lâm Hề mới ở đời được 3-4 tháng. Mẹ Lâm Hề uất khí đưa Lâm Hề đi ở ẩn, trước khi chết, mẹ Lâm Hề chỉ mong Lâm Hề lấy chồng lấy được ai yêu thương nhau tới khi đầu bạc (tự nhiên, ai máu xấu tóc bạc từ bé không chấp).

Vì thế, mặc dù Lâm Hề được hứa hôn với Tiêu Bình Tinh từ lúc 3-4 tháng tuổi, Tiêu Bình Tinh đeo khóa trường mệnh là vật định hôn suốt 18 năm trời, và Lâm Hề cũng từng nghĩ bụng không biết anh vị hôn phu nọ nom ra sao nhỉ, cuối cùng, đến lúc gặp nhau, Lâm Hề cũng im re như hột thóc, không nói không rằng nhắc nhỏm đến vụ hôn nhân này.

Khổ nỗi, anh Tiêu Bình Tinh kia như thể Lâm Thù + Ngôn Dự Tân đầu thai, ảnh cứ quấn lấy Lâm Hề mãi. Lâm Hề ốm sốt tưởng sắp chết tỉnh lại, Tiêu Bình Tinh nhảy lên định sờ trán. Lâm Hề bảo, chớ, chớ đụng trực tiếp vào tôi, nguy hiểm lắm. Tiêu Bình Tinh bảo, tôi không sợ nguy hiểm, Lâm Hề, hai ta cũng coi như là bạn rồi phải không, nếu cô không muốn, tôi sẽ cẩn thận không đụng vào cô, nhưng bạn bè với nhau thì không bao giờ sợ nguy hiểm đâu.

Lâm Hề nghe thế đâm khóc rồi, Lâm Hề mới buột miệng, cậu không biết chứ, tôi từng nghĩ ngợi không biết cậu trông như thế nào.

Tiêu Bình Tinh đúng là cái quách gì cũng không biết.

Thế rồi Tiêu Bình Tinh số nhọ bị đâm trúng độc, Lâm Hề cùng anh trai Tiêu Bình Tinh quyết cứu, thế nên anh trai Tiêu Bình Tinh mất mạng. Tiêu Bình Tinh biết không phải tội vạ của Lâm Hề, nhưng nhìn Lâm Hề, Tiêu Bình Tinh lại không thể không nghĩ, lẽ ra kết cục đã khác, lẽ ra anh trai không chết, lẽ ra chị dâu vất vả lắm mới có thai không phải góa bụa, lẽ ra, lẽ ra. Tiêu Bình Tinh đành oán Lâm Hề.

Chết chưa, ai bảo mấy người là nhân vật Lang Gia bảng của Hải Yến =)))))))))))))))))))))))))))

Ban đầu mới xem MV tôi cũng không nghĩ gì mấy, chỉ thấy buồn buồn hay hay thôi, nhưng xét tình hình Tiêu Bình Tinh lĩnh ấn soái ra biên giới cầm quân, ở nhà các mẹ lại bày trò chọi nhau, thêm vài cái hint từ trailer với MV cái bảng ở cửa nhà gỡ xuống trùm khăn xô ôi thôi thôi dễ lắm dễ lắm ô hô ai tai =)))))))))))))))))))))

Thương Lâm Hề vl, Lâm Hề đi khắp cõi kiếm cỏ viết sách y chữa bịnh buồn cho nỗi buồn của người đời đi, đừng đi bước nào về gần cái biên giới phía Bắc tìm Tiêu Bình Tinh, một bước sa cơ cả đời vốc đất chọi nắp hòm đó =))))))))))))))))))

Standard

hận (bị sét đánh) dễ hầu có nguôi

Dăm ba năm ngụp lặn, có khi gặp người hỏi thì chắc cũng vanh vách được dăm ba câu tả cái ý nọ, nhưng đến nay tôi mới dám tự nhận mình sơ sơ hiểu chữ “hận.” Hận, cha chả là tức. Hận, cha chả là tiếc. Hận, cha chả là ghét. Hận: hờn giận hối oán ghét. Hận là tất cả những cái đó.

Nhưng gậm một khối căm hờn vỏn vẹn vậy thôi thì chưa cấu thành “hận.” Nói thế nào nhẩy? Trong những thiên cổ phong lưu nhân vật từng đặt bút viết những thứ dính dáng đến chữ hận thì hẳn Bạch Cư Dị là một trong những kẻ đình đám hay bị nhắc nhất, “thiên trường địa cửu hữu thời tẫn, thử hận miên miên vô tuyệt kì.” Tôi dẫn hai câu này thực ra không phải để tán thưởng Bạch Cư Dị says it best, đúng như ý tôi thì ông ta says it worst thì có. “Giận này dằng dặc dễ hầu có nguôi” (Tản Đà thì translates it best though lolol), có hận nào gọi là “hận” mà không “miên miên vô tuyệt kì,” mà dễ hầu nguôi đâu? Ngắn ngủi không phải “hận,” một hai lần không phải “hận.” Dằng dặc quên mất đầu và không thấy cuối, lúc lặng lúc gào thét, lúc bừng bừng lúc âm ỉ, cứ tồn tại qua vô vàn hình thái ở vô vàn trạng thái. Nhưng nó không vô thường như có vẻ nó vậy, vì bất kể thế nào nó vẫn quay đều, quay đều. Trở đi trở lại. Đau đáu. Vô tuyệt kì.

Sơ sơ tôi hiểu, đó là “hận.”

Mà nay mới kể ngày xưa sai,” đó là mối hận ngược xuôi tung tóe xé toang cái gọi là sự tuyến tính của dòng thời gian, xáo tung các mảnh lên để rồi xếp lại mới thấy rõ chân tướng nỗi lòng.

(Nghĩ lại, thật ra lời Khổng tử nói vẫn chính xác vậy, “thệ giả như tư,” thời gian đã qua không thể quay lại, có xáo trộn thế nào, nó vẫn thuộc về một miền đã qua. Có gì đó nặng tính kết thúc, đặt giữa tôi và những miền đó. “Hận” là cây cầu tôi xây để trở lại, cây cầu không bao giờ xây xong.)

///

Người Triều Tiên đâu như có một khái niệm gọi là “han,” viết là 한, và chữ Hán tương ứng cho nó, 恨 – hận.

Han là nỗi đau gây nên bởi những thống khổ, bất công hay những sự hành hạ tàn tệ, một nỗi nhức nhối âm ỉ trong tâm hồn. Nó là nỗi đau lồng vào nỗi oán hờn, trải dài suốt đời, hai mối cảm xúc mạnh mẽ ngang nhau. Han chứa đựng sự xuôi tay cam chịu một cách đắng cay và sự kiên định không gì lay chuyển nổi, để chờ được tới lúc phục thù.

Han là thứ bị động. Nó hoài mong phục thù, nhưng không kiếm tìm sự phục thù. Han được giữ gần với con tim, hi vọng và kiên nhẫn nhưng không bao giờ hung hăng. Nó hòa vào dòng máu và hơi thở của một con người. Trong ý thức có sự ta thán và thậm chí trách móc đối với vận mệnh, cái vận mệnh đã dẫn lối đến sự khổ đau ấy.” (D. Bannon, “Translation Journal”)

Không thể dịch được “han” của người Triều Tiên, thậm chí đến chữ “hận” cũng không diễn tả hết khái niệm ấy. Những người thông thái và nghiêm túc (có vẻ vậy, hửm, wikipedia?) đã nói, nó khởi thủy từ thời Nhật chiếm (1910-1945), hoặc đóng rễ từ chế độ giai cấp phân biệt giữa quý tộc Yangban và nông dân, vân vân, mây mây. Mối “hận” của cả dân tộc để đối phó với những đau đớn quá lớn lao. Trong khổ đau, người người liên kết với nhau bằng “han.” Tưởng tượng khi ra đường, đi chợ, biểu diện lời nói là: “- cho tôi mớ rau này nhé – vâng, của anh đây,” nhưng thực ra họ đang nói: “- han? – han.”

Một cảnh tượng sầu bi.

///

Nhưng tôi muốn quay lại nỗi hận ràng buộc cả đời người.

Dạo gần đây tôi rất khéo nghe ra những “hận” ấy. Trong lời bài hát, trong thơ tôi vô tình đọc được nhờ những mẩu (cục) fic tôi đào bới lên, trong những mối quan hệ, trong sự sống mỗi ngày. Nực cười nỗi, tôi nghĩ những cái buồn xưa nay vẫn cuốn tôi vào ở những truyện trò phim ảnh, thật ra những thứ thực sự níu được lòng tôi lại đều có chữ hận sau nó đó.

///

Mã Địch theo như thiển ý của tôi là hát ngang bỏ cha, nhưng tôi không quên được “Nam sơn nam.” Hồi đó tôi dịch được 4 câu mà trong đó 3 câu tôi nghe sai lời, nhưng tôi không quên được sự chối từ thế giới với hiện thực quyết liệt, nỗi tức giận cay đắng, sự tê tái, sự viển vông vô vọng mà đến cuối cùng cũng được thừa nhận thành lời.

Có thể đó tất thảy chỉ là ảnh ảo vẽ nên bởi những từ ngữ vô tình hữu ý nhóm lại với nhau. Tôi đọc đâu đó chính Mã Địch tự nhận, lời “Nam sơn nam” thực ra được nhặt nhạnh gom góp lại từ những đoạn tùy bút lặt vặt suốt ba năm trời. Khéo sao lại có vẻ gom thành một câu chuyện có cấu tứ.

Nhưng luẩn quất trong mỗi đoạn nhặt nhạnh mà Mã Địch nói chắc hẳn phải có một nỗi hận gì đó. Lải nhải khắp các bài hát khác trong cùng album, khó lọt tai tôi vì tôi cứ cảm giác chúng nó đều gượng gạo tỏ niềm đau quá, không bằng nhiều mảnh đơn lẻ thi thoảng chắp bút, chúng nhìn sâu vào tâm hồn anh hơn.

Mà thế chẳng phải là “hận” như tôi sơ sơ hiểu đấy thôi – trở đi trở lại, dằng dặc, có bao nhiêu cũng không xuể. Vô tuyệt kì.

///

——Nàng nơi trời nam cảnh sắc tươi xinh, mênh mang tuyết vờn
——Tôi ở đất bắc đêm về tê tái, bốn mùa là xuân
Trời khi chưa tối nếu như còn kịp, tôi muốn lãng quên đôi mắt nàng
Trọn vẹn cuộc đời, dang dở mộng một thiên.

Anh thôi kể chuyện gặp gỡ hòn đảo côi, bởi lòng dạ lâu nay đã hoang tàn.
Lòng anh chẳng còn chứa nổi một ngôi nhà, đành làm kẻ câm chỉ biết dối lừa bản thân.

Anh bảo,
——đẹp đẽ ấy, sá gì ai tán tụng, sao bì được khi tương ngộ lần đầu,
thì giờ lay lắt, biết đành sao;
——giá mà đất liền đất nối thành một dải, trọn cuộc đời anh đi để ôm nàng,
say quắc giấc mộng anh, đêm lành.

——
“Xuân về xanh——”
“——lạc mỗi phương”

Anh nghe tiếng ai xướng lên bài ca cũ, hát rằng hôm nay vẫn là chuyện xa lắm xa.
Như đây hòn đảo côi mắt anh trông thấy, chẳng buồn thương, cũng chẳng nở hoa.

——Nàng nơi trời nam cảnh sắc tươi xinh, mênh mang tuyết vờn
——Tôi ở đất bắc đêm về tê tái, bốn mùa là xuân
Trời khi chưa tối nếu như còn kịp, tôi muốn lãng quên đôi mắt nàng
Trọn vẹn cuộc đời, dang dở mộng một thiên.

——Nàng nơi trời nam cảnh sắc tươi xinh, mênh mang tuyết vờn
——Tôi ở đất bắc đêm về tê tái, bốn mùa là xuân
Trời khi chưa tối nếu như còn kịp, tôi muốn lãng quên đôi mắt nàng
Trọn vẹn cuộc đời, dang dở mộng một thiên,

Giấc dài tỉnh dậy, viển vông đã lỡ một kiếp người.

Nam ngọn đầu nam, bắc mùa gặt buồn,
ngọn đầu nam thóc đống ngổn ngang

Gió nam thì thầm, bắc miền biển bắc,
miền biển bắc có nấm mồ côi

Nam ngọn đầu nam, bắc mùa gặt buồn,
ngọn đầu nam thóc đống ngổn ngang

Gió nam thì thầm, bắc miền biển bắc,
miền biển bắc có nấm mồ côi

miền biển bắc có nấm mồ côi.

///

Đoạn nhạc tặc tè sau trường đoạn lời-điệp khúc đầu tiên cũng khá hay ho. Đó là đoạn đầu của bài “Tứ quý ca” (Bài hát bốn mùa) trong phim Mã lộ thiên sứ (Thiên sứ đường cái lmao), do Châu Tuyền hát, về thể loại thì có thể gọi là một bài thời đại khúc? Thời đại khúc lai giữa jazz Âu châu và dân ca Trung Hoa, bắt nguồn tại Thượng Hải, Trung Quốc vào thập niên 20 của thế kỉ 20. Định nghĩa wiki là thế, còn cảm quan cá nhân là nghe rất … sophisticated? Giọng người hát thường thánh thót, nhả âm cảm giác tròn vành vạnh véo von, âm này nối đuôi âm kia, réo ra réo rắt. Tuy nhiên lời thì buồn thối hơ hơ. Tôi phết tạm lại đây đợi ngày dịch lại và tìm hiểu tử tế hơn. Có điều mấy bản dịch “Nam sơn nam” đều tiện lắm thay bỏ qua đoạn eo éo này, thế đếu nào nhỉ, chẳng lẽ các bạn không bị tiếng lạch xạch tạch tạch rõ rành rành là của đĩa than cũ nó hút vào ư how uncultured are you =)))))

Trời về tiết xuân xanh ngợp cửa, cô gái dưới song thêu uyên ương, bỗng đâu nghiệt ngã gậy tới tấp, đánh uyên ương tan tác mỗi phương.

Trời về tiết hạ tơ liễu buông, cô gái lưu lạc tận Tràng Giang, nam bắc hai đầu thảy cảnh đẹp, chẳng bằng cao lương lụa mướt thân.

Trời về tiết thu sen ngát hương, cô gái hàng đêm mộng quê hương, tỉnh mộng chẳng thấy mặt cha mẹ, chỉ thấy trăng sáng rọi đầu song.

Trời về tiết đông tuyết mênh mang, áo rét may xong gửi tình lang, thành dài vì đâu dài xương máu, em đây nguyện làm Mạnh Khương xưa.

Standard

“somewhere i have never travelled, gladly beyond”

the royai_married-af

#oldmarriedcouple

[hôm nay trong sự nghiệp dịch fic chui]

[…] “Tôi không nên dông dài mãi thế này.”

Không hề, anh muốn đáp, không hề đâu, cô hãy cứ nói; vô vàn những sự cô vùi sâu tận đáy lặng, dẫu anh có rèn lấy cho mình một cái chuông lặn, cũng chẳng bao giờ xuống được tới nơi. Trên băng ghế dài ngoài ga riêng chỉ có mình họ, cùng trên đầu vòm trời trải rộng ngắt xanh.

“Tôi thích nghe cô nói mà,” cuối cùng anh lên tiếng. Những ngón tay cô thoáng cứng đơ trên đùi, rồi chầm chậm cô đưa mắt sang anh, nét mặt cô nửa chừng một câu hỏi, chính cái câu hỏi anh không sao tìm được chữ để hỏi thành lời.

Anh đương luẩn quẩn bên rìa một học thuyết, một hệ số còn thiếu trong mỗi phương trình, một thứ gì đó kết nối lại sắc màu mái tóc cô trong nắng với tiếng đôi bốt cô nện gót trên sàn văn phòng và tiếng cô vọng lại góc góc tâm trí anh mỗi đêm khi anh có một mình trong căn hộ tối, thứ gì đó bằng cơn run rẩy nơi bàn tay và cơn dựng đứng nơi tóc gáy bất chấp trời trưa ấm ran mà làm nên tất cả.

— sixpences, Somewhere I have never travelled.

///

sau khi dịch được đến đây thì tôi kết luận là tôi sẽ dịch được hết. it’s just gonna take a long painful period probably of a month’s worth of my life to do this.

có cái gì đó thật thú vị, ấm lòng và cũng thật xót xa chua chát khi nhìn vào những người nay keo sơn bền chặt như thể họ bên nhau là chân lí thời họ còn xa lạ, xa lạ trên nhiều góc độ và nhiều mức độ.

ví dụ như hai con mẻ này, thật không thể tưởng tượng nổi có thời chúng họ không biết nói gì với nhau chứ không phải không cần nói gì cũng đã hiểu ý nhau … thật điên dồ wtf thật khó chấp nhận … vì thế tôi sẽ dịch nó tôi cần một cái headcanon duy nhất để giải quyết cái mâu thuẫn này …

Standard

somewhere only we know

“Con thuyền”

Rốt lại thì,
ấy há chẳng qua
con thuyền chơi của cậu bé bé bỏng
trên mặt hồ nước công viên
nơi ta từng dạo bước.

Nhưng tôi đã quỳ xuống
ngóng chờ nó tới đây,
buồm trắng bẽn lẽn
nắng hổ phách trong,
tà dương muộn
hun con sóng đồng
đã nâng bước nó,

thuyền tôi cập bến
cùng kiện kiện niềm vui.

— Carol Ann Duffy, “Ship” (2005)

///

One of these days I’m gonna finally get my phone camera fixed and then I’m gonna take hundreds of pictures reeking of mainstream vibe and overdose of light to use as illustration for my humble mainstream articulation.

///

hây cô gái viết bệnh kinh niên ơi có ai từng bảo cô rằng một đoạn văn mà 90% cô quote từ các loại sách deep là một tội ác không??? nhất là khi nó về cờ vây??? có ai bảo cô khi viết fic hãy thổi hồn cho nhân vật chứ đừng mượn mồm nhân vật để chở những lời lộm cộm thánh hiền không???

Standard

nháp back to black 

anh, chẳng để thời giờ mà nuối tiếc, con cu anh ướt, vẫn ơn canh bạc vẫn chắc ăn
tôi, đầu ngẩng cao, nước mắt khô kiệt, tiếp bước bên mình bặt bóng anh
anh, về lại với cái anh vẫn biết, trời vực xa cách thảy những ta cùng ta
còn tôi, nhón bàn chân bước đường ren rối, rối ren chồng chéo, và tôi về lại với thẳm đen

ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với
tôi thì về lại, với ta

tôi yêu anh, là thế, có là đủ, anh mê phì phèo tôi ưa hít
và đời, khác gì ống xả, và tôi là đồng xu lăn ngược phía đằng trong

ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với, ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với

đen
thẳm đen
đen
thẳm đen
đen

thẳm đen

đen

tôi về lại với
tôi về lại với

ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với, ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với

thẳm đen

Standard