fics, nhạc, nhặt nhạnh, viết

ba thước đất

our love is six feet under,
i can’t help but wonder if our grave was watered by the rain

somebody and somebody, past dalliance gone stale. somebody and somebody, he almost died and she watched, he crawled back to life and she watched, then came his speedy convalescence and she stopped watching. somebody and somebody, he left and she never knew if he did look back. years passed like falling water, years later and years later. somebody, she had come for a battle that was not hers, but she fought it anyway. somebody, he set off for a battle that was not his, but he ran to it anyway. somebody and somebody, she fell and the world was a cloud of blood. somebody and somebody, they took her back and she swam in her sea of limbo. somebody and somebody, he came, finally, one look and he knew the battle had been fought. somebody and somebody, he was leaving soon and she was six doses of drugs deep in sleep. somebody and somebody, a question. many questions. (it was you, wasn’t it? — i didn’t know, but now that i thought about it, it couldn’t have been anyone else.) somebody and somebody, it had been too long. somebody and somebody, he left and she slept through a long dark night.

somebody and somebody, she awoke to a letter. somebody and somebody, as letters piled up in an old chest, she learned how to walk again. somebody and somebody, she wrote, my penmanship is terrible, is it not. somebody and somebody, he wrote, it’s like the sky is sulking every single day, and the rain is horrid. somebody and somebody, she wrote, you should see my hem, six inches deep in mud. somebody and somebody, he wrote, i would dearly love a dance right now. somebody and somebody, their conversations suspended in the time and space continuum, history revolved in paper and ink.

somebody and somebody, once upon a time, roses bloomed from six feet under. somebody and somebody, and then they were six feet apart, one underground and one above. somebody and somebody, but the letters never stopped coming. somebody and somebody, somebody, somebody, everybody, we.

[around 1pm, one day before my 22nd birthday]

Advertisements
Standard

“(he) came over … asked me to make an e x c e p t i o n
[…] he came back … said he’s had a c h a n g e of heart …

but i, i’ll n e v e r forget you, i’ll n e v e r forget you
you make things so e-asy
i’ll n e v e r forget you
.
.
[…] he came back … sat down at the table- (and) for the last time
he wonders if- it’s n o t too late, it’s n o t too late

(because)

i’ll n e v e r forget you
i’ll n e v e r forget you

you make me  s o  angry

i’ll n e v e r forget y o u …

///

đang cố hình dung một cái fic plot gì đó mà buồn nhất là nỗi giận dẳng dai run rẩy đau đớn không thể nào quên =)))))))

cuối tuần rảnh ngồi bới xem 86 charlie rốt cuộc là cái mẹ gì =)))))

 

“tình riêng bỏ chợ, tình người đa đoan”

Thói đời dễ xưa nay vẫn bèo nhèo thì biết dzồi, nhưng mà “tình riêng bỏ chợ …” Khi nói hai chữ “bỏ chợ,” chắc chỉ nghĩ được đến một câu mất dại, “đem con đi bỏ chợ,” dùng trong tình huống mất dại không kém thôi =))))) Chứ không nghĩ tới cái chua cay nghiệt ngã của nó, con mình dứt ruột đẻ ra mà lại đem đi ra cái chốn búa xua rồng rắn lẫn lộn, cái chốn mà Tạ Chí Đại Trường bảo rằng chỉ riêng để nhân dân (yêng hùng) mua bán kiểu chợ cóc (chả thế mà Hà Lội vốn nó là Kẻ Chợ chứ rồng/giun bay nghìn năm văn hến cái mèo gì =))))))), với lại để chánh quèn vác ngợm ra chặt chém treo phanh … Cái chốn ngồn ngộn, cái chốn xô bồ, thổ tả, tai ác, cái chốn đa đoan.

Con đẻ ra là thế, thế còn “tình riêng”?

Tình riêng cũng là một khúc ruột, một mảnh hồn. Đem đi bỏ chợ, chẳng những mình đau đứt ruột, mà nó cũng chịu giày chịu xéo đến tan nát.

Ô hay, giời cho làm thơ, mà sao tình riêng vẫn nghiệt ngã quá dzầy?

Chẳng biết đem tình riêng đi bỏ chợ nó có cay đắng như rau dăm ở lại chịu nhời đắng cay không nhể, hay là rau dăm ở lại chịu không thấu nhời đắng cay nên đành dứt ruột đem tình riêng đi bỏ chợ nhể.

 

“… Nào tiếng dìu dặt tiếng thở than
Than rằng đàn sắt sao nên nỗi
Sóng thu dập dềnh, lẻ bóng tựa lan can

Nào tiếng buồn giận tiếng chờ mong
Mong sao người đi sớm ngày về
Tóc xanh cùng đếm đến ngày điểm sương.”

Trên đây chỉ dịch phần điệp khúc, vì điệp khúc có 6 câu thì trong đấy 3 câu dính tới poetic imagery trong thi và từ, kết hợp với giai điệu da diết, đâm ra thành khúc sáng đẹp nhất của cả bài hát. “đàn sắt sao nên nỗi” tức là đàn sắt sao nên nỗi năm mươi dây nhỉ, chính là cái đàn sắt của Lí Thương Ẩn mà dây nào trục nấy đều gợi tuổi hoa. “sóng thu dập dềnh” mà lời viết là “liên ba thu sắc,” rõ là copycat đảo đầu xuống đuôi đuôi lên đầu của cái đận sóng thu rầu lòng Phạm Trọng Yêm xa quê “ruột ngấm rượu sầu, nỗi nhớ đầm nước mắt” nọ. Nhất là đu ban công, đu ban công là ultimate solution của tất cả các trường hợp buồn tình tè ị mà xung quanh không có ai/chỗ nào để giải quyết; các ông chắp bút thơ thẩn để gọi là experience với thể loại từ ẽo uột không được coi là văn chính thống =)) mà lười xáng tạo thì cũng đều nhét đu-ban-công vào để cho thêm phần melodrama =))

Riêng cái “nào tiếng dìu dặt” mà nguyên văn là “thanh thanh mạn” thì chắc do mình nhạy cảm. “Thanh thanh mạn” là tên một điệu từ, mà nhắc tới thì ai cũng phải nghĩ đến bài “Thanh thanh mạn” của Lí Thanh Chiếu – một thứ kinh điển trong nghệ thuật chọn chữ nhả âm, kinh điển trong nỗi niềm mình lại thương mình xót xa luôn. Thầy mình dịch tên điệu từ này là “every sound is delicate” – tiếng nào tiếng nấy luống mỏng manh, đẹp, nhưng mỏng tang.

Đoạn thứ hai của điệp khúc thì hưởng sái cấu trúc của đoạn một, nên tạm dịch cho nó khỏi cũn cỡn quá =)) Chứ về hình ảnh thì nó chẳng được thoát như những đoạn mượn thơ từ.

Phim Sở Lưu Hương có Lâm Phong với Trương Mông đóng, nhạc phim cũng là loại hưởng sái từ thơ của mấy ông già này (lại là Lí Thương Ẩn chàng hot-ông năm ấy =)))))) Nói chung là đọc tiếng tàu cứ xúc tích gọn gàng thì không sao, còn lề mề dài dòng như phần lớn các loại phim ảnh và ngôn lù đâm mí ngày nay thì thôi xin chào quyết chiến quyết thua =)) Poetic imagery trong văn học cổ của Tàu (mà hình như ở ta gọi là hình ảnh/bút pháp ước lệ) nó như những giọt mưa to tròn trong trẻo lơ lửng trên giời, chạm vào giọt nào là một thế giới riêng của nó mở rộng vô cùng tận, nhưng nhìn ngoài vào chỉ là một hạt tròn trịa tựa như cái vỏ chữ nghĩa của nó thôi vậy.

(ghi tạm lại trong lúc lên cơn snobbish khinh văn học đại chúng và cả dân chúng bị nationalist discourse làm mờ mắt trong những ngày tung huê yêng hùng lại ném cứt qua nhà mình rồi nhà mình cũng ném cứt lại hai bên so xem cứt bên nào thối hơn =))))))))))) chắc có ngày đây sẽ thành chứng cớ em nà việt dzan đây hãy đợi đấy =))))))))))))


“mama …”

mẹ ơi,
con thương một cô gái,
thế nhưng cô ấy
lại rên rỉ trên giường kẻ khác à
con muốn biết,
cô ấy có vui sướng thật hay chăng
con hỏi
mà cô ấy chẳng đáp

mẹ ơi,
con nằm mơ đấy,
nằm mơ thấy
mình bay lượn trên trời đỏ
thế nhưng mẹ ơi,
con biết con chẳng có cánh đâu
nên con chết đi, cũng như con sinh ra

cô gái con thương biết mấy ấy,
cô ấy cứ ăn dần ăn dần con mắt con
thế giới của con, chỉ còn lại màu đỏ

mẹ ơi,
con thương một cô gái,
tuổi xuân của con ở lại trong người cô ấy cả
thế nhưng con
đã quên mất tên cô ấy rồi
đã quên rồi
hình bóng cô gái ấy

mẹ ơi,
con nằm mơ đấy,
nằm mơ thấy cầu vồng
cuối cùng cũng rợp bóng vòm trời con
thế nhưng con
chẳng còn nhớ cầu vồng màu gì nữa
nơi cuối cầu vồng
sẽ như thế nào đây nhỉ?

cô gái con thương biết mấy ấy,
cô ấy cứ ăn dần ăn dần con mắt con
thế giới của con, chỉ còn lại màu đỏ

nếu thời gian có thể quay ngược,
con sẽ nhắm chặt mắt, từ ngày đầu tiên
rồi sau đó, chẳng thấy gì nữa

xxx

Trộm nghĩ, sấp mải mộng mơ mà mãi đến lúc rặn ra được một cơn mơ thì lại chẳng còn nhớ mình sấp mải mộng mơ cái gì nữa, chung quanh chỉ còn lại màu đõ õ õ õ õ =)) thì sao mà bùn vậy. Chẳng trách anh thà mù dở từ phút dzê-rô, còn hơn là nhìn thấy rồi phải chứng kiến mình quên cha nó mất.

Anh gì gì bồ côi bồ cút góa vợ không con, lần đầu tiên gặp lai cô vợ, chắc anh nghĩ bụng, ủa, dòm thấy quen quen mà hổng nhớ con nào đây, con nào mà ăn mặc quê kệch như hồi mình còn cắp sách đi học quá =)))))

Thế nhưng mà anh không nhớ cầu vồng trông làm răng thực ra cũng có cái hay của nó mà. Anh chị thử nghĩ mà coi, không nhớ chỗ cái chân mống giời ấy nó ra làm răng thì anh chị có thể từ từ dắt nhau đi dòm nó mà. Mười chín vạn năm, người sống người chết, đầu óc chắc hẳn cũng nên trống rỗng cả rồi. Nhìn cái mống giời mới chẳng phải tốt hơn nhớ cái mống giời hồi mình đi học xa lắc xa lơ hay sao, rõ thời thượng còn gì =))

Chị gì gì chắc rảnh quá nghiên cứu thành phần mống giời đi, tránh xa bọn trẻ con ra =))