memo 2016.10.2

02/10/2016

On a very rare laid-back morning, when neither of them had urgent state matters to attend to, at least till the dreadful meeting in the afternoon, he walked into the kitchen and found her cooking by the stove. Her position on cooking was much like her way in life: amazingly self-efficient, unexpectedly meticulous; and there was always room for some maddening improvisation. She liked to take her time to prepare the ingredients, took pleasure in calculating the precise amount of necessary seasonings and observing the results as strategically expected; she used all the stoves at the same time and managed to tend to all the woks and pots in a particular order that guaranteed all were cooked and cooked well at her own pace. And then she waited for her time to come, her time to sneak in some extra extemporaneous crazy good stuffs; as rare as it was, her cooking always had this special exotic break-through sort of taste, and as to how she managed it, he had no certain clue, except it must have been her capacity of being so irritatingly volatile. But it was not like he minded anyway.

So he too took his time, made his way to that spot behind her, then bent his frame and rested his chin on her shoulder, arms loosely circled around her waist. The smoke from her cooking reminded him of his younger days in the sun, he felt just as dreamy and relaxed and lazy and so very safe. She was stirring something in the pot on the front left stove; he, meanwhile, allowed himself to dive in the sea of creamy skin and rough cotton. His mind wandered somewhere in the smell of food and the subtle fragrant beneath the skin of her neck, wondering why, after all those years and despite all the roughness embedded in the person that she was, her skin was still so soft and felt so nice. Same went for that vexing smile of hers that he was seeing out of the corner of his eyes, there was a certain dash of gentleness to it, and as he felt his mouth curved up into a lop-sided smile which he would not admit to reserving for her only, he felt warm and he felt alive. He might as well have been hallucinating, as rare of the morning and clouded as his vision and his mind already was. But he thought that this could be it, this could be the life that he and she had refused, because their mind was dead set on compulsive fixing of the lives of other people, so they chose to be consumed with this task and they did not regret it at all, except he would have liked to know what the other life could have been for the sake of gauging all possibilities and probabilities in sight. This could be it then: on a rare laid-back morning when neither of them had urgent state matters to attend to, she was cooking and he was leaning on her shoulder, through the hazy veil of smoke and in the delicious smell of food, he felt light and warm as though he could go back to sleep again and it would be okay, because she was there and she was cooking breakfast and did not mind letting him fall asleep on her shoulder.

And then by the time she was done, she turned her head to meet him with a peck on the lips. The peck was not light, it was quick, sharp and slightly stinging; he took the hint and stepped back, but not before digging his nails into the flesh of her waist. She glared at him and he knew there would be retribution later, but for now he helped her bring the food and lay the table, then they both sat down and she wordlessly started by unceremoniously slurping her miso soup. He did the same. They were silent for the most part, better enjoy the food while they lasted, she said. He shared the sentiment, and noted too, somewhere in the back of his mind, that this was it, this was the glimpse into the life that they had deliberately refused, and so they might be married to their own village instead of to each other like it could have been, this was not necessarily an unhappy ending, and given their time and place and the kind of people that they were, living in an occasional glimpse every now and then was good enough for him and for her. In life, after all, they could only afford to have this much to themselves, and to have each other’s company was all they ever asked for. So on a rare laid-back morning when neither of them had urgent state matters to attend to, they had breakfast together and shared a glimpse into a life that could have been but not necessarily a must-have, just him and her, and it was all that could ever matter.


written just because i believe in a reality in which shikamaru and temari give their life to the nasty politics of the five (dumb) nations and choose not to get married because married life for a woman in japan according to all the readings in my family in china and japan 300-level history class is just harsh and consuming and there is no way temari would give up her place in the sand for such an marriage, not when she could do so much more where she originally is to create the new generation with the batshit spectacle that is shikamaru that she is in love with. heavily influenced by DrerrRedClaw’s take on shikatema relationship in the fanfic Examination and the precious bubble of The West Wing where “government, no matter what its failures are in the past, and in times to come, for that matter, the government can be a place where people come together and where no one gets left behind” (god bless Toby Ziegler).

memo 2016.9.25

25/09/2016

khi nào rảnh (chắc phải đợi fall break 2 thế kỉ nữa é hé hé) nhớ viết:
– chuyện các ông già nói xấu nhau
– chuyện Khổng tử melodrama; chuyện Nhan Hồi người nhỏ quét nhà xay lúa ẵm em =))
– chuyện Tần Thủy hoàng thực ra là fanboi hoang tưởng
– chuyện Lão tử hình như là một ông thần, chuyện thánh hiền để cho cái bụng chứ không để cho con mắt; chuyện ẩm thực của các bực thần linh
– chuyện mỗi ngày qua đi là một lượt trả giá
… (èn so on èn so forth)

trước mắt:

mình có một cái playlist đặt tên là “một vạt tym vỡ” =))) bật lên có hai mục đích: một là thèm feels =)) và hai là làm background noise lúc học, vì nhạc nhẽo có voiceover nghe có vẻ sống động hơn =))

hồi lần đầu tiên nghe The Scientist là lần đầu tiên thực sự thất tiềng, thật sự thấy đụng chỗ móa nào cũng chọc vào nỗi đao tym vỡ tuổi trẻ =)) lần đầu tiên nghe là trong một cái mv Ron-Hermione, sau đấy đi tìm lyrics video coi đặng khóc lóc tiếp. nói chung từ bấy đến giờ bài này chỉ gắn với chuyện yêu đương nhăng nhít của đời thiệt lẫn đời ảo. ai dè một ngày đẹp trời sau khi luyện The West Wing dễ đến lượt thứ 3 rồi (7 seasons it’s not easy to be me guys) bỗng dưng gặp được chiếc mv này. có rất nhiều mối quan hệ và mối quan hệ nào cũng rất nhiều thăng trầm, nhiều buồn vui nhiều êm ấm cũng nhiều gai góc. tạm thời một nhời khó nói hết; thế nhưng xem xong thì một bài ca thất tiềng của nỗi lòng bé mọn bỗng chốc đã thành một lời thở than của rất nhiều đời người. không phải cố tình tỏ ra sentimental =)) nhưng quả thực nghe xướng tới đoạn “it’s such a shame for us to pa-a-a-a-art” tương ứng với đoạn mọi người nghe tin Leo đau tim qua đời ngay đêm thắng cử … tui cứ thế khóc ngon lành đến hết mv, rồi lại tua lại từ đầu rồi lại ngồi khóc rồi lại như vậy èn so on èn so forth. quả thực nó rất … nói đoan giản chính là chân lí anti-ngôn-lù: tình eo là vĩ đại, romance là nguồn sống, nhưng một con người là rất nhiều rất nhiều thứ, tình eo là nhân văn, nhưng nhân văn mà chỉ có tình eo thì quá ư là bất công.

vì thế một bài tiềng ca nhỏ bé đã biến thành một bài ca cáo biệt một quãng đời.

(đi học bài đêm nay chắc bác éo ngủ =))))))

bỏ chợ

11/08/2016

“tình riêng bỏ chợ, tình người đa đoan”

Thói đời dễ xưa nay vẫn bèo nhèo thì biết dzồi, nhưng mà “tình riêng bỏ chợ …” Khi nói hai chữ “bỏ chợ,” chắc chỉ nghĩ được đến một câu mất dại, “đem con đi bỏ chợ,” dùng trong tình huống mất dại không kém thôi =))))) Chứ không nghĩ tới cái chua cay nghiệt ngã của nó, con mình dứt ruột đẻ ra mà lại đem đi ra cái chốn búa xua rồng rắn lẫn lộn, cái chốn mà Tạ Chí Đại Trường bảo rằng chỉ riêng để nhân dân (yêng hùng) mua bán kiểu chợ cóc (chả thế mà Hà Lội vốn nó là Kẻ Chợ chứ rồng/giun bay nghìn năm văn hến cái mèo gì =))))))), với lại để chánh quèn vác ngợm ra chặt chém treo phanh … Cái chốn ngồn ngộn, cái chốn xô bồ, thổ tả, tai ác, cái chốn đa đoan.

Con đẻ ra là thế, thế còn “tình riêng”?

Tình riêng cũng là một khúc ruột, một mảnh hồn. Đem đi bỏ chợ, chẳng những mình đau đứt ruột, mà nó cũng chịu giày chịu xéo đến tan nát.

Ô hay, giời cho làm thơ, mà sao tình riêng vẫn nghiệt ngã quá dzầy?

Chẳng biết đem tình riêng đi bỏ chợ nó có cay đắng như rau dăm ở lại chịu nhời đắng cay không nhể, hay là rau dăm ở lại chịu không thấu nhời đắng cay nên đành dứt ruột đem tình riêng đi bỏ chợ nhể.

 

“… Nào tiếng dìu dặt tiếng thở than
Than rằng đàn sắt sao nên nỗi
Sóng thu dập dềnh, lẻ bóng tựa lan can

Nào tiếng buồn giận tiếng chờ mong
Mong sao người đi sớm ngày về
Tóc xanh cùng đếm đến ngày điểm sương.”

Trên đây chỉ dịch phần điệp khúc, vì điệp khúc có 6 câu thì trong đấy 3 câu dính tới poetic imagery trong thi và từ, kết hợp với giai điệu da diết, đâm ra thành khúc sáng đẹp nhất của cả bài hát. “đàn sắt sao nên nỗi” tức là đàn sắt sao nên nỗi năm mươi dây nhỉ, chính là cái đàn sắt của Lí Thương Ẩn mà dây nào trục nấy đều gợi tuổi hoa. “sóng thu dập dềnh” mà lời viết là “liên ba thu sắc,” rõ là copycat đảo đầu xuống đuôi đuôi lên đầu của cái đận sóng thu rầu lòng Phạm Trọng Yêm xa quê “ruột ngấm rượu sầu, nỗi nhớ đầm nước mắt” nọ. Nhất là đu ban công, đu ban công là ultimate solution của tất cả các trường hợp buồn tình tè ị mà xung quanh không có ai/chỗ nào để giải quyết; các ông chắp bút thơ thẩn để gọi là experience với thể loại từ ẽo uột không được coi là văn chính thống =)) mà lười xáng tạo thì cũng đều nhét đu-ban-công vào để cho thêm phần melodrama =))

Riêng cái “nào tiếng dìu dặt” mà nguyên văn là “thanh thanh mạn” thì chắc do mình nhạy cảm. “Thanh thanh mạn” là tên một điệu từ, mà nhắc tới thì ai cũng phải nghĩ đến bài “Thanh thanh mạn” của Lí Thanh Chiếu – một thứ kinh điển trong nghệ thuật chọn chữ nhả âm, kinh điển trong nỗi niềm mình lại thương mình xót xa luôn. Thầy mình dịch tên điệu từ này là “every sound is delicate” – tiếng nào tiếng nấy luống mỏng manh, đẹp, nhưng mỏng tang.

Đoạn thứ hai của điệp khúc thì hưởng sái cấu trúc của đoạn một, nên tạm dịch cho nó khỏi cũn cỡn quá =)) Chứ về hình ảnh thì nó chẳng được thoát như những đoạn mượn thơ từ.

Phim Sở Lưu Hương có Lâm Phong với Trương Mông đóng, nhạc phim cũng là loại hưởng sái từ thơ của mấy ông già này (lại là Lí Thương Ẩn chàng hot-ông năm ấy =)))))) Nói chung là đọc tiếng tàu cứ xúc tích gọn gàng thì không sao, còn lề mề dài dòng như phần lớn các loại phim ảnh và ngôn lù đâm mí ngày nay thì thôi xin chào quyết chiến quyết thua =)) Poetic imagery trong văn học cổ của Tàu (mà hình như ở ta gọi là hình ảnh/bút pháp ước lệ) nó như những giọt mưa to tròn trong trẻo lơ lửng trên giời, chạm vào giọt nào là một thế giới riêng của nó mở rộng vô cùng tận, nhưng nhìn ngoài vào chỉ là một hạt tròn trịa tựa như cái vỏ chữ nghĩa của nó thôi vậy.

(ghi tạm lại trong lúc lên cơn snobbish khinh văn học đại chúng và cả dân chúng bị nationalist discourse làm mờ mắt trong những ngày tung huê yêng hùng lại ném cứt qua nhà mình rồi nhà mình cũng ném cứt lại hai bên so xem cứt bên nào thối hơn =))))))))))) chắc có ngày đây sẽ thành chứng cớ em nà việt dzan đây hãy đợi đấy =))))))))))))


“mama …”

mẹ ơi,
con thương một cô gái,
thế nhưng cô ấy
lại rên rỉ trên giường kẻ khác à
con muốn biết,
cô ấy có vui sướng thật hay chăng
con hỏi
mà cô ấy chẳng đáp

mẹ ơi,
con nằm mơ đấy,
nằm mơ thấy
mình bay lượn trên trời đỏ
thế nhưng mẹ ơi,
con biết con chẳng có cánh đâu
nên con chết đi, cũng như con sinh ra

cô gái con thương biết mấy ấy,
cô ấy cứ ăn dần ăn dần con mắt con
thế giới của con, chỉ còn lại màu đỏ

mẹ ơi,
con thương một cô gái,
tuổi xuân của con ở lại trong người cô ấy cả
thế nhưng con
đã quên mất tên cô ấy rồi
đã quên rồi
hình bóng cô gái ấy

mẹ ơi,
con nằm mơ đấy,
nằm mơ thấy cầu vồng
cuối cùng cũng rợp bóng vòm trời con
thế nhưng con
chẳng còn nhớ cầu vồng màu gì nữa
nơi cuối cầu vồng
sẽ như thế nào đây nhỉ?

cô gái con thương biết mấy ấy,
cô ấy cứ ăn dần ăn dần con mắt con
thế giới của con, chỉ còn lại màu đỏ

nếu thời gian có thể quay ngược,
con sẽ nhắm chặt mắt, từ ngày đầu tiên
rồi sau đó, chẳng thấy gì nữa

xxx

Trộm nghĩ, sấp mải mộng mơ mà mãi đến lúc rặn ra được một cơn mơ thì lại chẳng còn nhớ mình sấp mải mộng mơ cái gì nữa, chung quanh chỉ còn lại màu đõ õ õ õ õ =)) thì sao mà bùn vậy. Chẳng trách anh thà mù dở từ phút dzê-rô, còn hơn là nhìn thấy rồi phải chứng kiến mình quên cha nó mất.

Anh gì gì bồ côi bồ cút góa vợ không con, lần đầu tiên gặp lai cô vợ, chắc anh nghĩ bụng, ủa, dòm thấy quen quen mà hổng nhớ con nào đây, con nào mà ăn mặc quê kệch như hồi mình còn cắp sách đi học quá =)))))

Thế nhưng mà anh không nhớ cầu vồng trông làm răng thực ra cũng có cái hay của nó mà. Anh chị thử nghĩ mà coi, không nhớ chỗ cái chân mống giời ấy nó ra làm răng thì anh chị có thể từ từ dắt nhau đi dòm nó mà. Mười chín vạn năm, người sống người chết, đầu óc chắc hẳn cũng nên trống rỗng cả rồi. Nhìn cái mống giời mới chẳng phải tốt hơn nhớ cái mống giời hồi mình đi học xa lắc xa lơ hay sao, rõ thời thượng còn gì =))

Chị gì gì chắc rảnh quá nghiên cứu thành phần mống giời đi, tránh xa bọn trẻ con ra =))

“Thê lương Bảo Kiếm thiên,
ki bạc dục cùng niên.
Hoàng diệp nhưng phong vũ,
thanh lâu tự quản huyền.”

(Quạnh lòng bài thơ “Bảo Kiếm thiên,” quanh năm suốt tháng gửi thân trong phiêu bạt. Lá úa thì đương đầu bao mưa gió, nơi lầu xanh vẫn ăm ắp tiếng sáo đàn.)

Chẳng hiểu vì sao lại nghĩ đến “thê lương Bảo Kiếm thiên,” mà đúng ra tên của nó phải là “Phong vũ” – cái này nói lên điều gì vậy nhỉ, vì sao khi nghĩ đến một bài thơ thì thay vì cái đầu đề người viết đặt cho nó, mình lại nghĩ tới niềm quạnh quẽ cháy bỏng mà nó truyền tải, cái cháy bỏng không phải do lửa mà do lạnh lẽo, do cô độc, do thất vọng, do bất đắc chí?

Có chăng là sự viết, một câu chuyện “hay,” một bài thơ “đẹp,” một áng văn “thấu đáo” (substantial), nó không hoàn toàn nằm ở việc câu chữ trau chuốt đẹp xinh, giọng văn hùng hồn, những lí luận đanh thép, những cái tên đao to búa lớn mà viết xong người ta có thể tự hào dẫn ra, rằng đấy, những ông này ông này bà này bà này, tôi chịu ảnh hưởng của họ đấy (và đâu phải vì thế mà “tôi” ngang hàng với họ tôi nhể?)

Ở một mức độ nào đấy, theo một nghĩa nào đấy, những thứ đó là công cụ. Những cảm giác trong ngoặc kép có thể đến với người đọc (và cả người viết) một cách dễ dàng hơn, chóng vánh hơn, ở lại lâu dài hơn, thôi thúc họ ngẫm ngợi hơn, nhờ vào những công cụ ấy. Nhưng quan trọng nhất vẫn là người viết, có phải không? Một con người nào đó có những ý tưởng nào đó, và người ta cụ thể hóa những điều suy nghĩ ấy bằng lời lẽ, bằng câu chữ, bằng tiếng nói, bằng lời ca. Nếu không có người viết ấy, mấy mươi độ ta với những suy tưởng (của mình, của người, của cả một xã hội, vào lúc này hay lúc khác) bao giờ mới trông thấy nhau?

xxx

Vô số lần tôi tự bảo mình, stop psychoanalyzing yourself. Kể cả khi viết như một cách tĩnh tâm, viết như bài hát nào đó khét tiếng đã bảo, “hãy để nó rơi,” tôi vẫn không thể ngừng tự hỏi, vậy thì điều này nói lên cái gì về mặt tâm lí của mình? Tại sao tôi lại nghĩ như thế? Nó đến từ những mặc cảm lâu năm gì vậy, đến từ những cảm giác thiếu an toàn nào?

Phải thú thật rằng, để bản thân có thể vận hành trong cuộc sống, kể cả khi it only barely functions to 1% of the extent it should find itself at, mà cứ có cái giọng bashing từ thẳm sâu cái thần hồn như thế này, cũng ít nhiều- ờ, khó khăn.

Nhiều người đã bảo tôi, bản tính của mày đòi hỏi ở cuộc sống của mày một sự kịch tính (“drama” là từ họ hay dùng). Hài hước ở chỗ, bất kể người lạ hay quen, là người ăn chung bếp ở chung mái nhà với tôi cả năm trời hay người xem chỉ tay chẳng hiểu tin cậy được đến độ nào, là người nói tiếng mẹ đẻ với mình hay người nói tiếng Tây tiếng Tàu với mình, họ đều nói thế cả. Điều gì đó ở sự tồn tại của tôi trong tương quan với môi trường xung quanh đã gào lên như thế với họ. Những tiềm thức nói chuyện với nhau bằng một thứ ngôn ngữ vô hình nào đó khi người với người trong cuộc sống lướt qua nhau?

Now that’s a happy thought.

Nó dzui, là bởi vì nó implies một sự giao tiếp (communication) bất kể người
trong cuộc (those who are involved) có biết hay không. Ý tưởng (chính là ý tưởng) của nó là luôn có một sự vận hành và trao đổi, liên tục và bền bỉ — hoặc có khi không liên tục, nhưng chưa bao giờ đứt đoạn hẳn.

Và chúng ta nói gì với sự hanh thông? “cùng tắc biến, biến tắc thông.” Dù sao, ấy cũng là một chuyện tốt.

xxx

Tối hôm qua tôi đi ngủ như một cách trốn tránh cuộc đời, again, thế mà khi tỉnh dậy lúc tàn canh thì y như rằng cuộc đời lại tìm đến mình.

Ngay lúc đang lướt phây-búc – hành động unproductive và zombie nhất trong các loại hành động.

Tôi có một cô bạn, tôi tạm gọi cô ta là “chó.” Cách sống của chó có thể nói là lặng lẽ. Một sự lặng lẽ không phải kiểu biết thân biết phận, sự lặng lẽ kiểu tôi làm việc của tôi. Làm việc của tôi, nhưng không có nghĩa là anh làm việc của anh và kệ cả họ nhà anh. Chó ta vẫn lặng lẽ quan sát và suy nghĩ.

Chó rất ít khi lên tiếng, nhưng đã lên tiếng là biết chắc có một điều gì đó đã làm cô ta trăn trở lâu rồi, đến hẹn là nó bùng phát thôi. Lần này cũng thế, nhưng khốn nỗi cái là bạn của chó đọc xong lại đâm trăn trở.

Trăn trở thứ nhất là, vẫn biết hai năm gần đây mỗi người một góc trời một góc bể, nên có sự xa cách, nhưng giờ mới thấy sự xa cách nó hiển hiện. Mình chưa từng bao giờ trông đợi là nó lại có những suy nghĩ như thế. Chưa bao giờ trông đợi là vì mình lấy bản thân mình và nó của một thời ngày hôm qua ra làm thước đo trong suy nghĩ, cái thời đi học vô tâm, mối lo lớn nhất là chép vở soạn làm đề cương, mối bực lớn nhất là chúng bạn vô duyên và một ông thầy “hãm vcl.” Thế ra cuộc sống của đôi bên giờ đã xa nhau như thế, những gì chó trải nghiệm không còn có phần mình nữa. Không còn nữa thì sao mà biết để mà trông đợi được?

Trăn trở thứ hai là, vẫn biết chó ta lặng lẽ khiêm tốn, nhưng chưa bao giờ biết đến bạn mình cũng có một niềm tự hào riêng. Cô ta viết rằng, mấy năm nay có ở trong một tổ chức, và cũng cảm thấy tương đối hài lòng với những gì mình mang lại cho cộng đồng sinh viên. Năm đầu tiên của cô ta ở trong tổ chức ấy, cũng có cả tôi, mà bây giờ nhớ lại, năm đầu tiên chỉ rặt những niềm cay đắng, bất mãn, thở than và bất lực. Ấy thế mà hai năm đã qua, những năm không có mặt mình, cô ta đã làm gì đó, và cô ta hài lòng với những sự đó, dù cô ta chẳng bao giờ nhắc tới trong những lần thưa thớt chuyện trò gặp mặt. Mình không biết đến điều đó, thế nên giờ phải tự hỏi, thế trong những lần thưa thớt chuyện trò gặp mặt ấy, mình có vô tình nói câu gì làm cô ta buồn, làm cô ta vẩn nỗi khó chịu trong lòng không? Nói câu gì đó mà cơ sở của nó dựa vào những ấn tượng xấu của bản thân, những định kiến thuộc về một hình ảnh trong quá khứ?

Trăn trở thứ ba là, ngưng psychonanalyze bản thân đi con ahaahaa. Bởi vì nhìn vào người khác, nhất là những người thân cận với mình, kết quả lúc nào cũng là một thôi một hồi tự nhìn lại bản thân. Người khác, thật là những tấm gương quái lạ. Soi nhiều quá thì chuốc vạ vào thân, soi vừa vừa thì chưa biết hay dở, hay hay dở cuối cùng lại vẫn phụ thuộc vào mình.

Hai chữ “hài lòng” mà chó viết làm tôi suy nghĩ. Lần cuối cùng mình đi ngủ mà thấy hài lòng với cái ngày mình vừa trải qua, với những gì mình làm, là khi nào?

Để câu hỏi không rơi vào miền trừu tượng rồi thì quên lãng, thì tôi cũng cố nặn ra được một câu trả lời tạm gọi là cụ thể về mặt thời gian và tính chất.

Lần cuối cùng tôi đi ngủ mà thấy hài lòng với bản thân là ngày nhận được admission letter vào cái xó đang làm tôi khổ sở đây. Đó là hơn hai năm về trước.

xxx

Đến một lúc nào đó, tôi phải nhận ra, không thể đánh đồng nhiều người nhiều việc với nhau nữa.

Cái “nhận ra” này giống như một kiểu “enlightenment” trong giáo lí thiền, ít nhất là phần giáo lí mình từng có cơ hội liếc qua lúc học về Zen Buddhism trong tư tưởng của Lục tổ Huệ Năng. Ông ta nói, sự đốn ngộ xảy ra vẻn vẹn trong khoảnh khắc, đã “ngộ” thì nhìn lại, sắc thị không, không tức sắc, chẳng có điều gì phân biệt nữa, và nó chỉ xảy ra khi con người hiểu rằng, “nhìn thấy” rằng, bồ-đề (“Bodhi” – tính thiền) quả thật tại tâm, và đã luôn luôn nằm trong thiên tính của con người, chỉ bị lu mờ, vùi lấp bởi những “delusion” (ảo ảnh, lừa dối?) xảy đến do những ham muốn của con người đặt trong cuộc sống xã hội.

Tương tự như thế, tôi biết một cách tỉnh táo và rành mạch rằng không thể đánh đồng người với người, việc với việc. Ví dụ như việc essay của em chưa được khúc chiết, phức tạp, thấu đáo như lối viết của những ông mà em đọc, không có nghĩa là em làm người thất bại và em ngu ngốc. Hay rằng việc em có một năm tồi tệ đầu tiên trong cuộc đời không có nghĩa là con người em phải bị định hình theo cái năm tồi tệ ấy và cứ thế tụt dốc không phanh.

Thế nhưng có lẽ tiềm thức của tôi vẫn chưa chấp nhận cái điều ấy, con người tôi vẫn chưa chịu “ngộ” cái lí lẽ ấy.

Thế nên lúc nào tôi cũng bứt rứt vì tự ti mặc cảm, vì sợ người ta biết mình đã “tồi tệ” ra sao, vì sợ người ta đánh giá mình dựa trên một năm tồi tệ ấy, vì đình trệ, trễ nải, không biết phải làm gì, vì bị động, vì lười suy nghĩ, và do vậy mà mắc kẹt trong một cái rãnh tư duy chẳng biết đã bao lâu rồi.

Mỗi lần “trốn tránh” bằng cách đi đọc lung tung bừa phứa, gặp phải những con người và những lời nói trên câu chữ, là tôi lại giật mình. Ấy là vì tôi có tật, và tôi biết thế, mà tôi chưa “ngộ” được phải làm sao với cái tật ấy.

“cùng tắc biến,” chẳng lẽ mình “cùng” chưa đủ nhỉ?

Now that’s definitely not a happy thought – nó tạo điều kiện cho mình lăn vào lối mòn AQ, rằng đấy, đã phải tệ nhất đâu, cứ tiếp tục ăn hại đi.

xxx

Cái giọng psychoanalyze lải nhải hoài trong con người tôi vừa nói, suy cho cùng, mặc dù miệng thường bảo ghét mấy lão hủ Nho bô bô, nhưng thật ra mình cũng có điểm giống mấy lão hủ Nho bô bô ấy. Đặc biệt giống ở một điểm, ấy là nguyên lí hành động. (hay là “nghĩ” nhỉ, vì chưa có hành động gì đáng kể?)

Nho giáo của Trình-Chu xem trọng việc răn dạy người học, rằng phải biết nhìn thấy cái tốt cái xấu ở tất cả những sự việc mình xem xét tới và những thứ sách mình đọc, để có thể rạch ròi phân biệt chúng và học lấy cái tốt bằng cách tránh cái xấu đi. Thì chẳng phải tôi cũng tương tự sao, có một hệ thống category nào đó tiềm thức tôi đã lập nên dựa trên những hệ thống giá trị mình embrace, cho rằng nghĩ thế này là tốt, và nghĩ thế này là xấu, và phải tránh cái xấu ấy đi.

Ví dụ như việc khổ sở struggle để nhất quyết không bao giờ nhận rằng tình cảnh của mình đang là xấu, than vãn đôi điều không hề chi, và mọi chuyện không hoàn toàn là do mình.

Nghe rất buồn cười, vì có vẻ như những gì tôi làm hàng ngày là thở than về tình cảnh của mình và trách móc những thứ thuộc về hegemony đã gây ra những chật vật cho người sống trong cái hệ thống đó.

Nhưng khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy rằng lỗi là ở mình nhiều hơn.

Vấn đề không phải là ở tính khách quan đúng hay sai của statement này, vấn đề là ở chỗ tôi thấy an toàn hơn khi trách móc bản thân. Xét cho cùng, mình vẫn biết rõ mình nhất, và trách móc, chỉ trích cái mình đã biết thì nó “đúng” hơn là đổ lỗi cho cái mình chưa rõ.

Đây là điều mà tiềm thức của tôi đã quyết định.

Bậc cao nhân Thiền tông nào có thể chỉ cho kẻ ngu muội còn đang mê man này, đó là “thật” hay “giả” nhỉ?

Biển của capybara 卡比巴拉的海
Nhạc và lời: Tống Đông Dã 宋冬野
Dịch: Tịch Yên

當你又淚如雨下
就變成七月的模樣
我是腐爛了花期的兇手
你是藏起花瓣的牧童
你有一隻 步履輕盈的貓
它的心逆流而上
從此你把鮮艷的衣服穿上
好像東京也是紅牆綠瓦

在盒子裡睡著的美夢
一打開就無影無蹤
睡醒的人哭著想回家
可離家的人不會相信他

請你把我也遺棄在遠方
讓我承受那可怕的絕望
當你終於感到了悲傷
我再回來為你歌唱
可是你不要像我一樣
把浮躁的生活當做成長
到最後才看到珍貴的人
流著眼淚 帶著微笑

在大海上抽煙的人
和你的卡比巴拉一起睡著
當你疲倦的船回到家鄉
我還能否成為你的船長

Bấy giờ em nước mắt như mưa
ấy biến thành bóng dáng tháng bảy
Tôi là kẻ làm mùa hoa tan nát
em, người mục đồng gom cánh hoa tàn
Em có một con mèo bước chân bảng lảng
tấm lòng nó ngược dòng chảy lên
Từ ấy em bận trên mình những xiêm áo đẹp tươi
thể như Tokyo cũng ngói xanh tường hồng đấy

Cơn mơ đẹp say giấc trong hộp
mở ra rồi là bặt tăm bặt tích
Người tỉnh giấc nức nở mong được về
kẻ xa nhà sao chẳng buồn tin anh

Em ơi, hãy cũng bỏ tôi lại nơi trời xa
để tôi nếm trải cơn tuyệt vọng đáng sợ ấy
Tới bao giờ nỗi buồn hoen lòng em
tôi lại về cất tiếng hát cho em
Nhưng em ơi, đừng như tôi nhé
ngày tháng xốc nổi tưởng đâu đã trưởng thành
mãi phút cuối mới hay người nên trân quý
ròng ròng nước mắt, miệng nhoẻn cười

Người trên mặt biển hút điếu thuốc
cùng capypara của em say giấc nồng
Bao giờ con thuyền em mỏi mệt cập bến nhà
tôi còn có thể làm được thuyền trưởng không?

“Năm 2009, con đường nọ ngợp bóng hoa nở,
mỗi ngày, dưới ánh dương trong vắt,
chúng ta đều đi trên con đường ấy về nhà.” 


Tui thì chẳng có năm 2009 mà chỉ có năm 2010, thiên hạ dzui dzẻ còn tui ngồi dưới gốc cây mở ảnh chụp bế giảng với clip ra coi một miềng như một thiếu lữ u tiềng =)))))))))))))))))
Giờ thì cũng chẳng biết cái đống ảnh đấy đâu rồi, mà những người tưởng thương mến nhất và sẽ thương mến suốt cuộc đời giờ đã bay sạch chẳng còn một mống =))))))))))))))))))))))))))))) Dzật đổi sao dzời, đành rằng người ta chẳng quan chọng mình trước, nhưng cảm giác làm người nạnh nùng phũ phàng (muộn mất tầm 3 năm gì đó =)))) ) cũng thiệt thú dzị.
Từ bấy về sau cứ nghĩ mình là dịch vụ hót rác còn người ta là người gởi rác thì mọi sự li biệt đều trở nên dễ dàng hơn. Lần gần nhất cũng chỉ mất 15 tiếng vật vã trên bầu giời, 3 bữa cơm tù với 1 bộ phim hoạt họa là my children my babies tui đã ném sạch cả ra sau =)))))
Thôi dẹp mẹ đi giờ cần chỉnh đốn cuộc đời chứ không phải chỉnh đốn những cuộc tiềng =))))))))))))))))

Bà chúa phương Bắc 北方女王
Nhạc và lời: Nghiêu Thập Tam 尧十三
Dịch: Tịch Yên

這裡的秋天開始變得寒冷
孤獨了忙碌的人
總會有一些善良的狗
心中藏著秘密
我在黑夜裡聽見你的歌唱
是我沒有聽過的歌
我會用一千個夜晚
陪伴著湖北的江

你和我一樣 都是說謊的人
擁抱城市的灰塵
請你輕輕的摘下我的面具
親吻這短暫時光
我會在每個柔軟的黃昏
喝一杯溫柔的酒
管他是與非管他憂和愁
只要你還在我的北方

這裡的秋天忽然下起雨
打濕了我的頭髮
我想我只能給你說這些話
已經是我的全部
我會在每個柔軟的黃昏
唱一首悲傷的歌
管他時光流逝管他四季變換
只要你還在我的北方

後來在一個慌張的夜晚
我找見了憔悴的人
我想你一定也不能結婚
歲月啊 那就這樣吧

Nơi đây trời thu chớm trở lạnh
người vẫn bộn bề chợt hiu quạnh
Thường hay có dăm chú chó hiền lành
lòng vẫn chứa điều bí ẩn chi đây
Trong màn đêm nghe vẳng tiếng em hát
một bài ca tôi chưa từng được nghe
Tôi xin dùng một ngàn đêm tối trời
cùng bầu bạn với con sông Hồ Bắc

Em với tôi đôi người nói dối
ôm lấy cát bụi chốn thị thành
Em khẽ gỡ mặt nạ tôi xuống nhé
hãy hôn lên khoảnh khắc ngắn ngủi này
Tôi đây mỗi chiều mềm ngả bóng
xin được cạn một chén rượu nhẹ
Mặc những phải trái những buồn vui
chỉ cần em vẫn ở nơi trời Bắc

Nơi đây trời thu mưa bỗng đổ
mưa rơi mái đầu tôi ướt đầm
Tôi nghĩ chỉ có thể tặng em những lời này
ấy đã là tất cả của tôi
Tôi đây mỗi chiều mềm ngả bóng
xin được cất lên một bài ca buồn
Mặc cho thời gian trôi, cho bốn mùa xoay vòng
chỉ cần em vẫn ở nơi trời Bắc

Sau rồi có một đêm bối rối
tôi tìm thấy một hình bóng hao mòn
Tôi nghĩ chắc em cũng chẳng tìm được bạn đời
năm tháng ơi, cứ là vậy đi thôi

Muốn chơi Mưa leng keng mà không đú nổi lại đá sang Ngựa vằn rồi cuối cùng lại Nữ tặc-dzăng giời Bắc chậc =))))))))))

Bài này không hiểu sao lưu lạc trên intơlét thi thoảng lại thấy mọc ra một đoạn mà trong cả 2 bản ở album không thấy, đại loại là mau chải chuốt ăn vận xinh tươi đi ngắm sông hồ Tứ Xuyên, mày chớp tấm hình làm sáng lòe một quãng đời người dưng, mày với tao đôi ngợm thật thà, trông mỏi mắt sao chẳng thấy lối dzề …

Sau một năm tích cực tự hủy hoại bản thân, chán đời không thể nào nhấc xác lên làm nổi cái việc gì mà không thấy tự ti tự trách. Phải đi với tư thế dzư lào mới là ăn ngay nói thật trên không thẹn với giời dưới không thẹn với giun đây.

20160516_223033

Đang lưu luyến,
dưới thuyền vội giục.
Cầm tay, mắt nhìn, lệ nhỏ,
chưa nói ra đã ngắt.
Người đi,
sóng khói dặm nghìn,
trời Sở chiều mây thêm bát ngát.

Biền biệt ra đi,
thôi cảnh đẹp ngày vui ấy 

— Liễu Vĩnh 柳永, “Vũ lâm linh” 雨霖铃, Nguyễn Xuân Tảo dịch.

///

Thế rồi ta đành bỏ nhau mà biền biệt ra đi.

“and so it is …”

Read the rest of this entry »