lingbo my darling

hôm nay trong sự nghiệp mượn mồm thiên hạ:

mấy hôm nay lựa đoạn coi tử tế, thấy con người Lăng Ba nói là sánh với bạch ngọc dương chi thiệt không quá đáng mà cũng chẳng phải sến sáo. chính thằng cha cô-nãi-mố-giới-dạ-xoa-toọc-chi-wáng lúc sắp chết (mà nó không biết nó sắp chết nó tin tưởng 140% nó sẽ sống ngon với cả gái cả toọc cả mọi thứ god thằng điên) cũng thấm thía, ủa cái màu trắng ngần không tì vết này ấy à, y hệt như con người nàng dzậy.

mượn miệng biên kịch Quân sư liên minh viết chuyện Tào Tử Hoàn flirt với Quách Chiếu:

“tiếc là đôi mắt nàng đẹp quá, vẫn chưa biết dối gạt người ta.”

tính nết như Lăng Ba, không phải không biết dối gạt, mà là làm người có nguyên tắc, không thích chuyện dối gạt. cái này chắc có nhẽ bao gồm việc không thích đi nói dối đã đành, quan trọng hơn là với người khác hẳn muốn tin tưởng hơn nghi ngờ. đôi mắt đẹp như thế, nên chọn đúng điểm tốt trong vô số các đức tánh problematic khác của thằng cha điên chết trong hẻm “vương đạo” kia để mà tin, để mà lòng dạ ngay thẳng giúp nó đến cùng.

chị đại họ Mộ gọi họ là thần tean quoén lữ, cô bạn tui gọi họ là thần ma quoén rũ, cứ như tui thấy thì có mà là tean ma rù quến =)) họ đúng là rù quến nhau, có điều việc họ cộng tác chôm chỉa thì là vì cô gái lòng dạ ngay thẳng ấy tin một thằng điên tốt bụng nhưng ruột thì ngoắt ngoéo 900 đường, xuất phát từ cái thứ “xích tử chi tâm” nọ mà khổ thay cả hai người họ đều có dzậy.

ngôi sao đương lên của Thục Xan, tiếc là đôi mắt nàng đẹp quá, không hề biết phân biệt định kiến giữa Người với những loài khác toọc, không hề biết khư khư thể diện choánh phái. vậy nên nghe tới người khác có khổ nạn, thấy người ta hết lòng hết dạ vì một điều gì đó gần như một thứ universal moral code, ngôi sao đương lên cũng bằng lòng liều mình theo để thành ngôi sao xẹt vậy =))

lại mượn miệng biên kịch Chân Hoàn truyện:

“đương lúc tớ tay chân lóng ngóng không biết làm sao, tuy rằng với đằng ấy chỉ là chuyện nhỏ như cất tay, nhưng với tớ mà nói đằng ấy chính là người quân tử cứu giúp lúc nguy khốn đó.”

(tuy rằng câu này để đối phó với quàng thượng hẹp bụng bẩn tính phong cách sô-vanh, nhưng mà pulling quotes out of context is such a joy mà, chữ nghĩa chỉ nên đọc trên mặt chữ vậy thôi =)))

tuy rằng ở đây không phải chuyện nhỏ đâu mà là chuyện tương đối to, ra tay giúp người iêu hờ lại còn điên chôm đồ bị đập cho te tua sống dở chết dở cuối cùng là chết một cách rất dở, thế nhưng bấy giờ Lăng Ba lao lên công phá trận pháp giải trừ phong ấn Tam thần như vậy, trong mắt Long Minh hẳn phải đẹp lắm; cũng như con người nàng, bản tính nàng thực lòng lấy việc thương yêu đỡ đần cho đi làm vui mà không cần nhận lại. con người như thế chẳng xứng với hình ảnh “quân tử” Kinh Thi vẫn nói đấy sao: “chiêm bỉ Kì úc, lục trúc y y …”

lại mượn miệng Tản Đà dịch nốt những lời hay ý đẹp ngời ngời:

“người sao văn vẻ hỡi người?
nhường như cắt, đánh, rũa, mài bấy nay!
lẫm liệt thay! rực rỡ thay!
hỡi người quân tử biết ngày nào quên?”

lại mất ngủ thêm mấy hôm, ai tai, ô hô, ô la la.

Advertisements
lầu bầu, nhặt nhạnh, viết

“đã là vậy, còn gì phải hỏi?”

Image
dịch, misc, muôn nẻo fic, nhạc nhẽo, thơ thẩn

“bấy giờ chỉ bảo, chuyện ngày thường”

1

【仙剑五前】龙溟凌波剪辑_哔哩哔哩 (゜-゜)つロ 干杯~-bilibili.FLV_snapshot_05.31

“Chàng thấy ở đây liệu có những thứ chàng cần không?”

“Giờ chưa dám nói chính xác, song dẫu chỉ có ít nhiều khả năng, tôi quyết không thể bỏ lỡ.”

“Ừ.”

“Còn nàng sao chẳng thấy hỏi tôi lùng tìm thứ gì?”

“Tôi có hỏi chàng, những thứ chàng đang tìm ấy liệu có hại đến mạng người, có gây họa cho đời? Chàng bèn đáp, ‘Rất nhiều sinh mệnh đều chỉ trông chờ vào những thứ này,’ đúng không?”

“… Phải rồi.”

“Đã là vậy, còn gì phải hỏi?”

(x)

2

若相惜
“Có từng thương”

Mảnh trăng rã cánh soi bóng hồ,
sóng sánh mặt nước một cung tròn.
Nỗi lòng riêng tư lặng ngóng trời,
hỏi rằng trời xanh xa lắm chăng?
Ngỡ cánh nhạn lẻ ngụp tầng mây,
vụt tiếng trơ trọi dội đứt đoạn.
Bên hiên nhà khói tỏa,
nhìn ống khói buông lời giã biệt,
lần này đi không còn trở về.

Đêm qua mơ về bao nỗi hờn chia xa,
xà nhà đôi én vẽ, nỉ non tỉnh mộng tàn.
Trăng xế mặt sông,
mái chèo rung chuông sớm.
Giấc cũ mơ màng,
tiếng sóng dần xa.
Sáo thổi dập dìu,
xuân đã vội qua.

3

Nghe trọn khúc nhạc, vừa hay thuốc cũng sắc xong. Long Minh khéo bưng bát thuốc cất bước về phòng trọ, thấy cửa phòng mới khép hờ, ánh nến lờ mờ lọt khỏi khe cửa. Một mình Lăng Ba ngồi bên ngọn đèn, tay đỡ má, như đang mải nghĩ ngợi điều gì. Ánh nến bập bùng trên gương mặt nàng, vẻ hồng hào lại trong trẻo.

Long Minh trông bóng lưng nàng, lòng bỗng nảy ý không muốn quấy rầy, bèn đứng đó thêm chốc lát, rồi mới khe khẽ gõ cửa gọi: “Lăng Ba?”

“Long Minh à,” Lăng Ba đứng dậy, nhoẻn miệng cười dịu dàng tươi tắn, “chàng về rồi đấy ư.”

Bấy giờ chỉ bảo, chuyện ngày thường.

(x)

4

“Ha, nàng với Cô quen biết là vậy, Cô khuyên nàng thế này. Thân phận Cô thế nào, giờ nàng đã rõ, ngại gì không đi thưa lại với chưởng môn Thục Sơn, há chẳng phải lập công rồi. Còn vạc Thần Nông, chí Cô quyết lấy, đêm nay dẫu Thục Sơn dốc hết tinh anh ngăn trở, Cô cũng không lui. Có chăng lấy máu rửa Thục Sơn, Cô cũng phải đoạt bằng được vạc Thần Nông.”

.

.

.

“Chuyện sống chết của mấy vạn dân chúng … Dẫu là Ma, vẫn cứ là sinh mạng …

Nên tin chàng hay không?”

(x)

5

“Tôi hỏi chàng một lần cuối, chàng trộm vạc Thần Nông là để cứu người tộc chàng?”

“Phải.”

“Nếu chúng tôi quyết ngăn trở bằng được, chàng định thế nào?”

“Giết. Với nàng, tôi quả có giấu giếm, nhưng không bao giờ dối gạt.”

“Mãi tới giờ, tôi mới biết chàng, mới biết mình— Chàng mà gạt tôi thì tốt rồi, như vậy có phải tôi đã được yên lòng làm học trò Thục Sơn, bảo vệ thần khí không.”

(x)

6

浣溪沙
纳兰性德

谁念西风独自凉,
萧萧黄叶闭疏窗,
沉思往事立残阳。

被酒莫惊春睡重,
赌书消得泼茶香,
当时只道是寻常。

Hoán khê sa
Nạp Lan Tính Đức

Ai ngẫm gió tây quạnh buốt lòng,
vi vút lá vàng lấp khung song,
mải nhớ ngày xưa chiều đứng bóng.

Giấc say, khẽ khàng vẹn xuân nồng,
đố sách thích chí trà tràn hương;
bấy giờ chỉ bảo, chuyện ngày thường.


Mỗi ngày tôi chọn một liềm dzui, hỏi thế gian bách tánh là chi, mà đôi lứa liều mình vì chúng, hứa hẹn đôi đàng thế rồi lặn mất, mưa dầm dãi nắng hai ngả cùng toi. Hôm nọ buồn bực tẻo Tử Eng sống mòn, nay nhảy sang vua toọc Dạ Xoa Ma giới Lống Miếng với Thục Xan đạo chảng Lăng Ba, thú vui của họ là coi mình như rác, sinh li tử biệt đó là vì họ biết thừa mình kiểu gì cũng toi và họ cũng chẳng phiền lòng vì đó, NHƯNG TÔI THÌ RẤT PHIỀN LÒNG Ô LÀ LÁ =)))

Also fắc diu già Nara Singde, viết lách vừa hay vừa đẹp vừa nẫu ruột, mà ở cái đất này chẳng mấy ai trồng khoai, làm thứ vô dụng bất tài đây lại phải tự động não dịch bừa làm nhục nguyên tác =))

Standard
dịch, lầu bầu, misc, viết

chuyện cũ viết lại

Screenshot 2018-06-03 03.31.30.png

“… Chị đến rồi.”

“Tử Anh, bao nhiêu năm qua, sống có tốt chăng?”

“… Có hề gì tốt hay không tốt, đời người như giấc hão huyền, xuân rộ rồi bạc đầu, vỏn vẹn trong chớp mắt. Riêng mình lẽ trời lầm lẫm, thoăn thoắt xoay vòng, chưa từng suy suyển. Chị … họ đợi chị lâu lắm rồi, ắt còn nhiều lời muốn giãi bày, tôi về mộ kiếm trước.” (x)

Tử Anh my darling biết nói dai nói dại cái gì cho bây đây =))))))

Hỏi sống có khá không thì bày đặt khá hay không khá cũng thế cái thói giời xưa nay là thế đấy, thế tức là không khá chứ gì =)))))))))))))))))))) Ngày xưa Lăng Sa của bây hỏi ê không vui vẻ gì hởm cũng đá lại ngay anh thấy có mà mày không vui =)))) Lăng Sa của bây bảo xin lỗi đằng ấy, tớ vắt óc không nghĩ ra có gì hợp cho ấy dùng, bây cũng wú sủa uây sưu tầm mấy cái món godlike này không phải là chí thú của tao, rồi gái quay đi rồi bây mới lẩm nhẩm “tua kiếm/dao lằng nhằng chín rồng, Lăng Sa~~~~~” =))))

Rồi Lăng Sa của bây đang chết ngất bỗng dưng biến mất, bây đôn đáo xuống núi lên dốc tìm, nghe tiếng mới biết đôi trẻ nọ đang tăm xự tình củm bi thiết lúc sắp chết em iêu ai trong nhà riêng, bây ngậm tăm không xông vô, mãi đến lúc Lăng Sa của bây bảo, ờ một cái mạng này mà cíu được trăm năm cơ nghiệp phái Quỳnh Hoa, nàm thao phụ nòng mấy ông bô bô mình đã gặp, bây mới đạp cửa vào bảo ủa chứ một mình em chớt để cíu cái phái của anh thì cái phái của anh cũng méo còn mặt mũi mà tồn tại, by the way anh xin lỗi đứng ngoài ruột đau như cắt nước mắt chảy ngược nghe lén em với thằng đệ tăm tình, nhưng em nói chiện trách nhiệm choánh nghĩa, chính là cần câu cơm của anh, chẳng lẽ không dzô =))

Thế rồi một ngàn năm sau sóng yên biển lặng thiên hạ thái bình, bây bỗng dưng sống dậy với cái lốt 3D mĩ miều xách ô tới thăm mộ cô bạn. Ngày xưa cái phản đá tảng dựng đứng chặn mồ biên mấy chữ “Ái thê Hàn Lăng Sa chi mộ” mà dậy sóng giang hồ gà bay chó sủa, cãi nhau xem đứa nào khắc mấy cái chữ chết toi đấy, là thằng chồng lưỡng lòng tương doẹt với Lăng Sa hay là đứa văn hay chữ tốt cả đời hương thầm vắt vẻo nơi chuôi kiếm là bây =)) Mà ngày nay chẳng biết Vân Thiên Hà, Liễu Mộng Li trùng phùng đã kéo nhau về chốn nào, ngàn dặm nấm mồ côi, cỏ che mưa xóa, chỉ còn hai chữ “Lăng Sa”. Còn Mộ Dung Tử Anh, Mộ Dung Tử Anh quả đã từ kiếm hiệp trở thành kiếm tean, y lời Hàn Lăng Sa rộn rã ngày xưa, nếu có ngày đấy thì nhớ đến thăm nhau nhé. Mướn lời comment trên bili, Lăng Sa, Tử Anh thành kiếm tean đã đến đây, nhưng có còn ai gọi cho nghe một câu “Tử Anh bé nhỏ” không?

Mà ai đợi ai? Có nhiều lời muốn nói nên tôi về trước? Một trăm năm qua, cuối cùng đã thấu, lẽ trời không phải kiếm, hoa diên vỹ nở, chẳng còn người, Tử Anh my darling, lời muốn nói hoặc đã nói hết, hoặc đã ngậm cả vào lòng thành thinh không.

Họ có thể tình thương mến thương hoặc không, nhưng sao tôi quá buồn cho họ. Tôi nghĩ bấy giờ, Vân Thiên Hà tỉnh lại hai mắt đã mờ, Hàn Lăng Sa vốn kiếp đoản mệnh thời giờ chỉ còn đong đếm trên đầu ngón tay, Mộ Dung Tử Anh trải trận đại chiến, toàn phái diệt vong, một cuộc sống duy nhất suốt từ năm 6 tuổi tới năm 19 tuổi thế là tan tành, đúng chỉ còn lẽ trời lầm lẫm, bảo tao diệt là tao diệt. Tôi nghĩ lúc ấy, Vân Thiên Hà với Hàn Lăng Sa trong thế giới nọ yêu thương nhau biết mấy, nhưng mắt Vân Thiên Hà vẫn không thấy, Hàn Lăng Sa người cứ lả dần. Tôi nghĩ thế rồi một hôm, Mộ Dung Tử Anh gõ cửa nhà tranh của đôi vợ chồng son, Vân Thiên Hà bảo, Tử Anh, tôi nghe ngoài trời hôm nay đẹp lắm, vậy cậu dẫn Lăng Sa đi quanh núi dạo một vòng đi.

Tôi nghĩ, Hàn Lăng Sa áo tơ trên vai, tóc tơ xòa má, mặt gầy trơ gò má, nhưng mắt vẫn sáng như sao, cô quay đầu lại bảo, tôi không nỡ bỏ lại Thiên Hà, nhưng nghĩ tới Thiên Hà, lòng tôi rất yên ổn, nhưng tôi đi rồi, Tử Anh, liệu cậu sẽ thế nào?

Lăng Sa không nỡ xa rời nhất là Vân Thiên Hà, nhưng còn Tử Anh, bạn tốt, tri kỉ, Mộ Dung Tử Anh, tiểu Tử Anh, tôi đi rồi, cậu còn có một mình thôi.

Giống như Thiếu Quán năm xưa biết mạng mình phải trả lại cho tạo hóa, chuyện với Mặc Uyên chẳng ra đâu vào đâu, kể cũng thế, nhưng còn Đông Hoa? Người bạn thân thiết biết mấy, cái mặt vẫn đánh lộn cùng, người bạn duy nhất, thế còn Đông Hoa một mình thì phải làm sao?

Một ngày đẹp trời, hai người họ tiễn Tử Anh ra đi. Đi đâu? Tìm núi đóng cửa tu thành kiếm tiên? Tìm nơi chôn kiếm tế vong linh học trò phái Quỳnh Hoa? Tìm đến cung cũ nước Khương dựng mộ kiếm? Đi đâu chẳng rõ. Chỉ biết, biền biệt ra đi, ngày về e rằng má hồng đã hoen. Đầu Tử Anh đã lấm tấm đốm bạc. Thế rồi họ vẫn tiễn nhau ra đi.

Nguyện bốn người luôn ở gần nhau, được làm những chuyện mình nên làm.

Nay chỉ còn có thể làm những chuyện mình nên làm.

Vậy nên Vân Thiên Hà mắt mờ một mình trên núi biếc, Liễu Mộng Li trăm năm sau từ Yêu giới trở về, Hàn Lăng Sa hồn đã tan, còn Mộ Dung Tử Anh vẫn khoác kiếm ra đi.

Chuyện cũ viết lại.

Tóm lại là tôi cũng sẽ chẳng tốn mấy tiếng yên giấc nếu thằng cha xàm l sword nerd này nó không vác ô quay lại mộ gái trong một đám các loại thần tean quắn lũ iêu thương nhau suốt 5 đời Tean kiếm????? what is this ship baiting?????? đm mộ dung tử anh nhé thanks lăng sa i hate it =))))))))))) tự dưng lòi ra một nùi muốn dịch, thơ vịnh này, thoại này, baike hố chôn dao này, fuck everything nhé =)))))))))))))

Standard

(hôm nay trong sự nghiệp sưu tầm những lời ai tai)

nhặt nhạnh, phim

ở một xó đời

Image

仙劍奇俠傳3D回合 CG宣傳.MP4_snapshot_02.01

Mắt đọng nước thu, kiếm sao sa,
Vần gieo làm cốt, ngọc làm hồn.
Khách cõi mây áo trắng phơ phất,
Vì ai sống chết bỏ nhẹ tênh.

Trời mẹ Tử Anh my darling ;_________________;

Đây chẳng phải chính là “ngàn dặm nấm mồ côi, xiết nỗi thê lương; có gặp nhau chăng, khôn nhận rõ, bụi đầy mặt, tóc nhuốm sương” đấy sao????

dịch, misc, nhặt nhạnh

ai cho tôi lương thiện

Image
dịch, misc, nhặt nhạnh

những lời ai điếu

… bất thình lình, cậu đã ra đi. Tôi không làm sao chấp nhận nổi lẽ bất bằng này. Không làm sao quen nổi thực tế này. Tôi trông thấy bàn làm việc của cậu, Kon-chan ạ, tôi tưởng như, hay cậu chỉ đi vắng thôi, tới mai sẽ lại thấy cậu ngồi đó như thường.

Thế nhưng quả thực cậu sẽ chẳng quay lại nữa, biết sao được, ta đành khóc than.

[Điếu văn Yoshifumi Kondou, Takahata Isao chắp bút, 23 tháng 1 năm 1998.]

Standard
dịch, misc, nhặt nhạnh

Gió đã lên, Isao Takahata đã về nhà.

Đúng lúc đang nghĩ mình nên mở cái draft nào viết tạm lên wordpress cho có =))

Vài ngày trước, Studio Ghibli làm lễ tưởng niệm Isao Takahata. Nghe đâu là lần đầu tiên kể từ lúc Isao Takahata qua đời, Miyazaki mới lên tiếng. Vì đã cận giờ cao gối ngon giấc, người biết tiếng không dám xem mà dịch hết vì sợ nước mũi chẹn họng kêu gâu-gâu =)) Người không biết tiếng đành bôn ba xem eng-sub, nhìn kanji đoán mò dịch đại để đặng cố xem cho hết, vì lúc trước đã không thể xem hết được vì bận cắn răng cho khỏi chảy nước mũi =))))

Chúng tôi gọi Takahata-san bằng biệt danh “Paku-san.” Cái tên này bắt nguồn từ đâu, tôi cũng không dám chắc. Buổi sáng dậy, ông ấy rất khó rời giường. Ngày còn làm việc ở Toei Doga, thường phải sát giờ ông ấy mới chạy tới. Yên vị rồi, ông ấy mới miệng gặm (“paku-paku”) bánh mì mang theo, rồi uống nước thẳng từ vòi. Hay chăng từ ấy mà có cái tên “Paku-san.” Đây có lẽ không được giống như điếu văn thường tình, nhưng xin hãy để tôi đọc những lời đã viết.

Paku-san vẫn tưởng mình sẽ sống tới năm 95 tuổi. Nhưng ông ấy đã ra đi. Tôi cũng nhận ra rằng chính mình không còn mấy thời gian nữa. 9 năm trước, tôi có nghe một cuộc điện thoại từ bác sĩ chung của hai chúng tôi. Bác sĩ rằng, “Làm bạn với nhau, ông nên khuyên ông ấy bỏ thuốc lá đi thôi,” giọng điệu nghiêm túc hết mực. Nghe vậy, lòng tôi sửng sốt rúng động. Suzuki-san cùng tôi ngồi xuống bên bàn với Paku-san. Tôi ngồi lưng thẳng tắp. Ấy là lần đầu tiên tôi mới nói chuyện cách ấy với Paku-san. “Paku-san, xin ông hãy bỏ thuốc nhé,” tôi nói. “Xin ông hãy nghĩ tới công việc mà thôi hút thuốc,” Suzuki-san nói. Chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần nghe vô vàn những phản đối, những lí do từ ông ấy, song ông ấy chỉ đáp, “Cảm ơn hai người lắm. Tôi sẽ bỏ thuốc,” rồi cúi mình chào. Thế rồi, Paku-san bỏ thuốc thật. Có một hôm, tôi cố ý hút thuốc trước mặt Paku-san. Ông ấy bảo, “Thơm quá, nhưng giờ tôi không còn thèm thuốc lá nữa rồi.” Ông ấy làm người hơn tôi nhiều lắm. Tôi vẫn bền lòng rằng ông ấy sẽ sống tới năm 95 tuổi. Chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên năm 1963. Bấy giờ, Paku-san 27 tuổi, còn tôi mới 22. Tôi hãy còn nhớ lần đầu tiên chúng tôi trò chuyện. Hoàng hôn xuống, tôi đang chờ chuyến đi Nerima ở bến xe buýt. Một người trai trẻ bước dọc con đường còn dăm vũng nước sau cơn mưa lại gần tôi. “Tôi nghe nói anh đang làm việc với Segawa Takuo-san, có phải chăng?” Trước mắt tôi là khuôn mặt trẻ trung, vẻ ôn hòa và sáng suốt. Ấy là lần đầu tiên tôi gặp Takahata-san, hay chính là Paku-san. Tôi tự hỏi, rằng sao mình vẫn còn đau đáu nhớ rõ, dù chuyện trôi qua đã 55 năm? Nét mặt Paku-san lúc bấy giờ còn sáng rõ trong tâm trí tôi. Lần tiếp theo gặp Paku-san, tôi bị đẩy vào vị trí thành viên công đoàn của Toei Doga. Bất tri bất giác, Paku-san rơi vào ghế phó chủ tịch, còn tôi thành ra bí thư. Những ngày ấy tôi bắt đầu vật vã với cơn ốm mệt tận ruột gan vì áp lực. Tôi nán lại căn lán tức văn phòng công đoàn, mải miết trò chuyện với Paku-san tới tận ban mai, nói đủ thứ chuyện, đặc biệt là chuyện công việc. Chúng tôi chẳng bao giờ vừa ý với tác phẩm của mình. Chúng tôi muốn đi xa hơn nữa, tới chỗ sâu sắc hơn nữa. Chúng tôi muốn lao động vì một điều gì đó khiến mình thấy tự hào, song lại chẳng biết phải làm gì – tôi xin lỗi – và làm cách nào. Học thức của Paku-san vượt xa tôi. Gặp được con người trí tuệ dường ấy, tôi mừng rỡ vô kể.

Paku-san, những ngày ấy, ta đã sống hết mình. Ông vẫn lầm lẫm chẳng kể gian khó. Ấy là điều chúng tôi vẫn học theo. Cảm ơn, Paku-san. 55 năm về trước, sau cơn mưa, nơi bến xe, lần đầu tiên ông nói chuyện cùng tôi, tôi không thể nào quên.

Xin cảm ơn.

Yea I’m crying =))

Standard