“(he) came over … asked me to make an e x c e p t i o n
[…] he came back … said he’s had a c h a n g e of heart …

but i, i’ll n e v e r forget you, i’ll n e v e r forget you
you make things so e-asy
i’ll n e v e r forget you
.
.
[…] he came back … sat down at the table- (and) for the last time
he wonders if- it’s n o t too late, it’s n o t too late

(because)

i’ll n e v e r forget you
i’ll n e v e r forget you

you make me  s o  angry

i’ll n e v e r forget y o u …

///

đang cố hình dung một cái fic plot gì đó mà buồn nhất là nỗi giận dẳng dai run rẩy đau đớn không thể nào quên =)))))))

cuối tuần rảnh ngồi bới xem 86 charlie rốt cuộc là cái mẹ gì =)))))