dịch, muôn nẻo fic

“they move forward and my heart dies”

[hôm nay trong sự nghiệp dịch fic chui]

“Vợ tôi vốn nóng tính vậy đấy,” Shikamaru dài giọng từ chỗ lối vào. “Thầy cũng biết mà, phải không, Kakashi?”

Kakashi bình thản nhìn Shikamaru, “Vợ cậu à.”

“Chuyện cũng hơi dài dòng,” Shikamaru đáp, “mà tôi không định kể–”

“Không sao,” Kakashi nói, đoạn cười. “Tôi hiểu mà.”

“Thầy thì chắc chẳng nhẹ dạ tin vào chuyện yêu đương đâu …” Anh ngừng lời, thoáng nhìn Kakashi vẻ lạ lùng, đoạn nhún vai. “Có lẽ thầy hiểu thật. Không còn mấy người trên đời biết vợ tôi bằng thầy nữa. Nhưng đừng cho là thầy biết hết. Tôi làm chồng cô ấy gần mười hai năm rồi, mà nhiều lúc tôi vẫn thấy như thể mình chẳng biết gì.” Anh xoay người dợm bỏ đi.

“Vì sao?” Kakashi lặng lẽ hỏi.

Shikamaru dừng bước.

“Tôi biết sao con bé lấy cậu,” Kakashi tiếp. “Những mưu chước tính toán trong tình cảnh ấy, chỉ có cậu mới gánh vác nổi. Tôi chỉ không hiểu sao cậu lại nhận lời.”

Shikamaru im lặng hồi lâu. Sonmei nín thở; nó tưởng như mình vô hình. Bố sắp sửa tiết lộ một bí mật, còn nó sẽ được nghe câu trả lời động trời ấy.

“Đấy coi như cuộc sống bình thường nhất tôi có thể có,” Shikamaru nói. “Xưa nay tôi vẫn mong muốn như vậy.”

Kakashi dõi mắt nhìn anh hồi lâu, không rõ nghĩ ngợi những gì. “Chẳng phải có một dạo, cậu đã tìm được cái thứ đáng giá hơn một cuộc sống bình thường rồi hay sao?”

“… cô ấy đã chết rồi.”

Shikamaru bước đi mà chẳng ngoái nhìn.

(Annwyd, Spiral Out, “Part 2: The Color of the Flower”)

Advertisements
Standard
dịch, manga, muôn nẻo fic, nhặt nhạnh

“stones. boulders. words. all sucker punches.”

[hôm nay trong sự nghiệp dịch chui những mẩu fic đã bị gỡ]

minato_jiraya_kushina_drawing_from_jiraya_book_by_lugiasdark96-d688xz4

trẻ ranh, thầy (dê già), đầu đỏ (source)

[…]

“Bây với nhóc đầu đỏ thì dễ dàng rồi. Cái con bé mà bây phải lòng ấy.”

“Kushina ạ? Con với Kushina có gì đâu.”

Jiraiya khẽ rê cái ống nhòm, miệng cười cợt. “Thế hả? Còn thầy của bây thì chắc không phải là dê già.”

Minato đương cau tít mày săm soi một cuốn thư quá sức cao cấp đối với tầm tuổi của nó. Thằng bé này, rồi chỉ mất có mươi phút là nó hiểu hết thôi. Nó tìm đâu ra những thứ này, Jiraiya cũng chẳng rõ. Chắc lại là lão già Đệ Tam.

“Thầy là dê già một trăm phần trăm ạ.”

“Còn bây thì trăm phần trăm phải lòng con nhóc Uzumaki. Nhớ bận với làng Mây không? Ai ga-lăng bay tới như một thứ hoàng tử ninja ấy nhỉ?”

“Người ta không đồn thổi như thế chứ. Kushina sẽ giết con mất.”

“Ờ, vậy chắc bây không được dễ dàng thật. Đàn bà là cái giống nhỏ nhẹ mà nghiệt ngã, chỉ biết hành hạ phái ‘yếu’ hơn thôi.”

Minato đã xoay sở được cái gì đó lấp lóe trong chakra. “Thầy nói con chẳng hiểu gì hết.”

“Cẩn thận đấy, coi bây với chakra của bây kìa. Chỉnh cho thấp xuống một ít.”

“Vâng ạ.”

Nhưng mà phải đấy, cái giống đàn bà làm sao thế nhỉ? Jiraiya quả cũng không phải vĩ đại nhất trong đám đàn ông, với cái thói nhòm trộm và nhậu nhẹt rồi thì khi vô ý lúc cố tình ngẫu hứng lặn mất tăm, nhưng cũng có bao giờ đến nỗi tệ bạc đâu.

Minato ngâm nga. “Thầy biết thừa, cô mà bắt được thì cô sẽ giết thầy đấy. Bóp chết thầy như bóp chết con bọ ấy.”

“Minato!” Jiraiya đau đớn mắng. “Không tôn trọng thầy giáo gì hết.”

Cậu trai mắt xanh liếc vội lên xem ông thầy có còn cợt nhả hay không. “Tsunade bảo con là lần sau còn thấy thầy nhìn trộm phòng tắm nữ nữa thì cô sẽ đấm bay hết nội tạng của thầy ra. Như đập con piñata ấy.”

Jiraiya đổi cười thành mếu, chẳng rõ có nên coi đây là lời đe dọa thật hay chăng. “Thì có khi mạo hiểm cũng đáng mà.”

“Vậy ạ.”

Ông thầy chỉ ừ hử vô thưởng vô phạt, tay xua xua ra chiều không hẳn thế nhưng bây biết thầy của bây mà.

“Dan-san bảo nhìn trộm là bất lịch sự.”

Jiraiya tươi tỉnh hẳn lên. “Thế à? Còn nói gì nữa không?”

Minato lơ đãng đáp. “Chỉ nói là nếu chú ấy muốn được ngắm một người đàn bà đến vậy thì không bằng đợi đến khi người đàn bà ấy cũng muốn nhìn chú ấy như thế.”

Phải rồi. Dan, ôi chàng Dan.

Minato liếc xéo ông thầy, miệng giật giật. “Thầy ghen rồi.”

“Ghen cái gì đây? Tsunade vui là được, đúng chưa? Miễn là Dan đừng giở trò gì thì thầy không quan tâm. Vả lại, có nhiều cách khác nhẹ nhàng tinh tế hơn.” Trong lời Jiraiya nói, có sự thật, và có cả mùi thất bại.

“Thầy chỉ muốn có ai đó bắt được thầy đang dê già mà không đấm vào mặt thầy thôi.”

“Minato!”

[…]

Ông nghĩ, chắc ông sẽ bắt đầu viết quyển sách mới. Lên đường rồi ngẫm ngợi về những điều một con cóc từng bảo với ông. Giúp đỡ những người qua đường, học hỏi những điều mới, gặp gỡ những người mới. Những người đàn bà mới.

Minato cũng đang trưởng thành rất nhanh, thằng bé và lũ trẻ ranh kia, dù rằng bọn trẻ ranh đã không còn là trẻ ranh nữa. Rồi bất tri bất giác, chúng sẽ vượt qua Jiraiya. Chẳng dễ chịu gì, để chúng nó bước vào một thế giới như thế, nhưng cuộc đời chẳng thể nào khác được.

“Thầy cũng thấy thế đấy,” một giọng nói vang lên, ám mùi khói quanh năm suốt tháng, già nua và mệt mỏi.

Jiraiya ngoảnh lại, bỗng tự dưng thấy như hồi còn nhỏ, bị bắt quả tang đang làm gì đó không hay. “Thầy.”

Hiruzen mỉm cười, người ngả vào phía bên kia chỗ thân cây Jiraiya đang dựa lưng. Đằng bãi tập, mấy đứa nhóc đang luyện tập với nhau, tiếng hò hét đầy ắp không trung.

“Thầy muốn dành nhiều thời gian hơn với ba đứa, nhất là lúc mấy đứa lớn lên. Nhưng ba đứa không còn là trẻ con mà cần một ông thầy nữa.” Thầy rít tẩu thuốc, để đóm lửa tàn lại bừng lên.

Jiraiya không muốn nghe những lời hối lỗi. Không phải lúc này. “Nhiều khi con thấy mình vẫn cần một ông thầy.”

Hiruzen nhếch miệng cười đáp. “Xúc động rồi hả Jiraiya? Chẳng giống anh gì cả.”

“Ờ, ờ. Thôi đi ông già.”

Một đứa nhóc đấm trúng mũi bạn. Có tiếng thét, rồi tất thảy bỗng lặng im. Bọn nhóc sững lại như động cơ đồng hồ. Những thứ như vậy sẽ đổi lại một cái kunai xuyên họng trên chiến trường.

Ông nghĩ mà thấy buồn nôn. Đây chỉ là một buổi luyện tập không hơn không kém. Ông đâu nghiêm ngặt như tay Sakumo.

Thầy đứng thẳng dậy, miệng thở dài, lưng thầy kêu răng rắc. “Phải đi xem thế nào thôi. Từ đây nhìn trông ghê đấy. Nhưng mà cho thầy hỏi đã, anh có bao giờ định báo với thầy là anh sắp đi không?”

Ông vẫn không biết làm sao mà thầy xoay xỏa được trò nhìn thấu này. Cứ như ông già có một quả cầu thủy tinh gì gì vậy.

“Con định đợi đến khi nào thấy đúng lúc.”

Nghe ra, sao mà vớ vẩn.

Hiruzen cười như thể vớ vẩn thật. “Lúc nào mới là đúng lúc đây?”

“Thầy nói cũng phải.”

Thầy dợm bước đi, miệng rít ống điếu, tay vẫy chào cáo biệt. “Mà Jiraiya này?”

“Thầy đừng có bảo con phải bỏ những thú vui chơi của con đi nữa đấy.”

“Hừm, không đâu.” Ông già thở ra một làn khói biếng nhác lượn lờ. “Thầy thương ba đứa. Thương như thương cái làng này. Không biết thầy đã sai ở đâu nữa.”

Những viên đá. Những hòn cuội. Những lời nói. Toàn thứ làm người ta bất chợt nhói đau.

—— redketchup, “Words to Stones.”


Tiếng mẹ đẻ có từ nào ngang nghĩa với “sucker-punch” không =)))))

Mấy hôm ốm dậy, stress bài vở chưa xong mà người ta đã nghỉ, nhỡ đâu kì này lại tan hoang thì mình ra ma là cái chắc, cố thúc đít mình phải ngồi xuống làm cho xong bài sau muôn ngàn excuse với các ông thầy. God of coffee please please forgive me and my bad deeds, I already know I’m a lying liar who lies a lot to get by =)))))

Các ông thầy. Các bà giáo.

Nói bà giáo thì nghe đỡ ấy ấy hơn các bà cô vì các bà cô thì còn có thể tùy ngữ cảnh mà xoay chiều này chiều kia nghe có vẻ láo toét nữa, ihihi. Ngồi dịch he, she mà muốn phát dại vì trẻ ranh Minato gọi thầy thì được nhưng xưng cô thì nghe như thể một thứ văn chương u tiềng vậy đó, trong khi thực ra cô ở đây là cô giáo. Đồng thời, không thể nào nhét “cô” với “cô ta” vào miệng trai già được, vì thế giới chưa đảo lộn đến độ trai già nói chuyện với trẻ ranh mà gọi gái già như gọi gái trong văn chương u tiềng. Chưa gọi “con mụ” là may. Trước thì còn có thể, nhưng lúc này em trai của con-mụ chết rồi mà con-mụ mới có người iêu mới chưa bao lâu, không thể phũ như thế được.

Điều này cho thấy là mình chưa bao giờ trò chuyện với các ông chú bà thím về những vấn đề kiểu thế này nên không tài nào hình dung nổi các ông chú bà thím nói về nhau một cách bi kịch mà cố né bi kịch thì nó sẽ ra làm sao. Duly noted. Listed as one item on a mental bucket list.

Lại nói, trong lúc dịch có lấn cấn không biết dịch xưng hô thầy trò Jiraiya với Minato như thế nào. Minato thì hẳn là trẻ ranh gọi dạ bảo vâng thưa gửi rõ ràng rồi. Anh già thì hẳn không phải loại đòi hỏi nghiêm khắc gì, nó có hỗn không gọi anh sen-sềi thì anh chắc cũng kệ thôi, nhưng biết sao được, Minato là trẻ ngoan trai nhà lành =)) [má tự dưng nghĩ đến Chu Bá Thông với Gia Luật Tề =))))))] Gọi “con” thì mến thương quá, mà gọi “mày” thì đến mình là người miền Bắc ác miệng cũng thấy hơi ấy ấy, nên mượn tạm giọng Nam gọi “bây” cho nó vừa thương mến vừa ác miệng =)) Bao giờ có cơ hội vào Nam ở lâu lâu coi người ta xưng hô thế nào chứ tiếng mẹ đẻ trong môi trường shehui-zhuyi quá ư là bất lực.

Tiếp xưng hô, Minato nói tới Tsunade thì dịch thế nào. Thì gọi là “cô” vì Tsunade ngang vai phải lứa với sen-sêì của cháu, nhưng đấy, lại quay về vấn đề văn chương u tiềng nhức nhối tổ sư =))))) Ban đầu tính dịch phắt là “chị,” vì thực ra tầm tuổi của bọn trẻ ranh với jounin sensei không phải lúc nào cũng tương đương tuổi con với bố mẹ. Sau đó lương tâm dịch chọt trỗi dậy, bèn google thử age gap giữa sannin với trẻ ranh Minato. Kết cục là narutoforums phán chắc cách nhau tầm hai chục tuổi, thôi thì không nỡ lòng nào gọi anh gọi chị ngoài team được, đành nhắm mắt phết “cô” vào, mong rằng “cô” đứng cạnh “thầy” sẽ nhạt bớt mùi u tiềng đi =))

Nhưng vụ age gap này lại lòi ra một điều rằng lúc trẻ ranh Minato chết thì trẻ ranh khoảng tầm 22 tuổi và mới lên chức Hồ-ka-gê được xấp xỉ một năm. Lấy Kushina được tầm một năm. Kushina cũng tầm tuổi đấy.

Yêng hùng khí đoản.

Ôi giời ơi.

Lại lăn ra khóc lóc.

Trẻ ranh cứu gái là hồi hai đứa tầm 13-14 tuổi gì đó, tức là trong này chắc khoảng 15, 16 tuổi, vẫn còn nửa bé nửa nhớn, bắt đầu học đòi chuyện yêu đương nhăng nhít với các ông già. Chẳng mấy chốc mà chúng nó đã vượt qua thế hệ đệ nhất với anh hai, anh ba rồi thì sannin.

“The summers die, one by one, how soon they fly, on and on. And I am old, and will be gone.”

Minato chết thì Jiraiya tầm 42-44 tuổi. Cũng già rồi đấy, xét trong cái hệ quy chiếu người chết ngày ngày của Naruto. Nhưng già chưa be gone mà nhãi ranh đã đi cả.

It was not even war time.


And people ask why I’m so emotional about Naruto =)))))))))))))))))))))))))))))

Standard
fics, viết

memo 2016.10.2

On a very rare laid-back morning, when neither of them had urgent state matters to attend to, at least till the dreadful meeting in the afternoon, he walked into the kitchen and found her cooking by the stove. Her position on cooking was much like her way in life: amazingly self-efficient, unexpectedly meticulous; and there was always room for some maddening improvisation. She liked to take her time to prepare the ingredients, took pleasure in calculating the precise amount of necessary seasonings and observing the results as strategically expected; she used all the stoves at the same time and managed to tend to all the woks and pots in a particular order that guaranteed all were cooked and cooked well at her own pace. And then she waited for her time to come, her time to sneak in some extra extemporaneous crazy good stuffs; as rare as it was, her cooking always had this special exotic break-through sort of taste, and as to how she managed it, he had no certain clue, except it must have been her capacity of being so irritatingly volatile. But it was not like he minded anyway.

So he too took his time, made his way to that spot behind her, then bent his frame and rested his chin on her shoulder, arms loosely circled around her waist. The smoke from her cooking reminded him of his younger days in the sun, he felt just as dreamy and relaxed and lazy and so very safe. She was stirring something in the pot on the front left stove; he, meanwhile, allowed himself to dive in the sea of creamy skin and rough cotton. His mind wandered somewhere in the smell of food and the subtle fragrant beneath the skin of her neck, wondering why, after all those years and despite all the roughness embedded in the person that she was, her skin was still so soft and felt so nice. Same went for that vexing smile of hers that he was seeing out of the corner of his eyes, there was a certain dash of gentleness to it, and as he felt his mouth curved up into a lop-sided smile which he would not admit to reserving for her only, he felt warm and he felt alive. He might as well have been hallucinating, as rare of the morning and clouded as his vision and his mind already was. But he thought that this could be it, this could be the life that he and she had refused, because their mind was dead set on compulsive fixing of the lives of other people, so they chose to be consumed with this task and they did not regret it at all, except he would have liked to know what the other life could have been for the sake of gauging all possibilities and probabilities in sight. This could be it then: on a rare laid-back morning when neither of them had urgent state matters to attend to, she was cooking and he was leaning on her shoulder, through the hazy veil of smoke and in the delicious smell of food, he felt light and warm as though he could go back to sleep again and it would be okay, because she was there and she was cooking breakfast and did not mind letting him fall asleep on her shoulder.

And then by the time she was done, she turned her head to meet him with a peck on the lips. The peck was not light, it was quick, sharp and slightly stinging; he took the hint and stepped back, but not before digging his nails into the flesh of her waist. She glared at him and he knew there would be retribution later, but for now he helped her bring the food and lay the table, then they both sat down and she wordlessly started by unceremoniously slurping her miso soup. He did the same. They were silent for the most part, better enjoy the food while they lasted, she said. He shared the sentiment, and noted too, somewhere in the back of his mind, that this was it, this was the glimpse into the life that they had deliberately refused, and so they might be married to their own village instead of to each other like it could have been, this was not necessarily an unhappy ending, and given their time and place and the kind of people that they were, living in an occasional glimpse every now and then was good enough for him and for her. In life, after all, they could only afford to have this much to themselves, and to have each other’s company was all they ever asked for. So on a rare laid-back morning when neither of them had urgent state matters to attend to, they had breakfast together and shared a glimpse into a life that could have been but not necessarily a must-have, just him and her, and it was all that could ever matter.


written just because i believe in a reality in which shikamaru and temari give their life to the nasty politics of the five (dumb) nations and choose not to get married because married life for a woman in japan according to all the readings in my family in china and japan 300-level history class is just harsh and consuming and there is no way temari would give up her place in the sand for such an marriage, not when she could do so much more where she originally is to create the new generation with the batshit spectacle that is shikamaru that she is in love with. heavily influenced by DrerrRedClaw’s take on shikatema relationship in the fanfic Examination and the precious bubble of The West Wing where “government, no matter what its failures are in the past, and in times to come, for that matter, the government can be a place where people come together and where no one gets left behind” (god bless Toby Ziegler).

Standard