“im re”

Đây đây đây lại nghe lộn lời thành ra thấy hay hơn lời thiệt rồi ố là lá =)))))

“Chẳng nói chẳng rằng”
(Nhạc phim Đại hộ pháp, Châu Thâm hát)

Mây đằng bổng, mưa đằng la
Gió đưa thương nhớ đọng nhành hoa
Chẳng nói chằng rằng, anh nhìn hoa [.]
Anh đi nhé, đừng nặng lòng vấn vương

Đường một chặng, mong tìm lời đáp
Cảm ơn anh, cùng tôi thêm già dặn
Chẳng nói chẳng rằng, anh ngóng ra
Đừng sợ nhé, tôi vẫn chờ anh qua

Đi thôi, đi nhé
Đi chớ nặng nỗi vấn vương
Đã có tôi, tôi nhớ cả mà

Đừng sợ, đừng sợ nhé
Đã có tôi, tôi đứng nơi đất cũ
Đợi anh về lại qua

Mây đằng bổng, mưa đằng la
Gió đưa thương nhớ đọng nhành hoa
Chẳng nói chằng rằng, anh nhìn hoa [.]
Anh đi nhé, chớ nặng lòng vấn vương
Đừng sợ nhé, tôi vẫn chờ anh qua.

[.]: “Chẳng nói chẳng rằng, anh nhìn hoa” vốn thật ra là “Chẳng nói chẳng rằng, toa nhìn moa” =)))))))))))))) Vẫn biết dịch thì nên cố gắng giả vờ trung thành với tác phẩm gốc, nhưng thiệt sự là lúc mới nghe tôi nhập tâm quá chừng, hình ảnh ai đó im như thóc nom hoa tôi không nỡ lòng nào bôi trát xí xóa đi nữa, nên thôi, phen này tôi xin lỗi bản gốc vậy lol.


Screenshot 2018-01-12 12.48.04

Đây là Lâm Hề. Lâm Hề làm nghề gõ đầu bịnh nhơn, ai có bịnh đến tìm Lâm Hề, gõ đầu châm cíu này nọ gì Lâm Hề cũng kiêm. Lâm Hề lập chí học theo Thần Nông, muốn đi khắp cõi nghiệm thuốc thang, viết sách để lại cho đời. Bố Lâm Hề theo nghề binh, thế nên cũng chẳng có gì lạ, bố Lâm Hề đã chết từ hồi Lâm Hề mới ở đời được 3-4 tháng. Mẹ Lâm Hề uất khí đưa Lâm Hề đi ở ẩn, trước khi chết, mẹ Lâm Hề chỉ mong Lâm Hề lấy chồng lấy được ai yêu thương nhau tới khi đầu bạc (tự nhiên, ai máu xấu tóc bạc từ bé không chấp).

Vì thế, mặc dù Lâm Hề được hứa hôn với Tiêu Bình Tinh từ lúc 3-4 tháng tuổi, Tiêu Bình Tinh đeo khóa trường mệnh là vật định hôn suốt 18 năm trời, và Lâm Hề cũng từng nghĩ bụng không biết anh vị hôn phu nọ nom ra sao nhỉ, cuối cùng, đến lúc gặp nhau, Lâm Hề cũng im re như hột thóc, không nói không rằng nhắc nhỏm đến vụ hôn nhân này.

Khổ nỗi, anh Tiêu Bình Tinh kia như thể Lâm Thù + Ngôn Dự Tân đầu thai, ảnh cứ quấn lấy Lâm Hề mãi. Lâm Hề ốm sốt tưởng sắp chết tỉnh lại, Tiêu Bình Tinh nhảy lên định sờ trán. Lâm Hề bảo, chớ, chớ đụng trực tiếp vào tôi, nguy hiểm lắm. Tiêu Bình Tinh bảo, tôi không sợ nguy hiểm, Lâm Hề, hai ta cũng coi như là bạn rồi phải không, nếu cô không muốn, tôi sẽ cẩn thận không đụng vào cô, nhưng bạn bè với nhau thì không bao giờ sợ nguy hiểm đâu.

Lâm Hề nghe thế đâm khóc rồi, Lâm Hề mới buột miệng, cậu không biết chứ, tôi từng nghĩ ngợi không biết cậu trông như thế nào.

Tiêu Bình Tinh đúng là cái quách gì cũng không biết.

Thế rồi Tiêu Bình Tinh số nhọ bị đâm trúng độc, Lâm Hề cùng anh trai Tiêu Bình Tinh quyết cứu, thế nên anh trai Tiêu Bình Tinh mất mạng. Tiêu Bình Tinh biết không phải tội vạ của Lâm Hề, nhưng nhìn Lâm Hề, Tiêu Bình Tinh lại không thể không nghĩ, lẽ ra kết cục đã khác, lẽ ra anh trai không chết, lẽ ra chị dâu vất vả lắm mới có thai không phải góa bụa, lẽ ra, lẽ ra. Tiêu Bình Tinh đành oán Lâm Hề.

Chết chưa, ai bảo mấy người là nhân vật Lang Gia bảng của Hải Yến =)))))))))))))))))))))))))))

Ban đầu mới xem MV tôi cũng không nghĩ gì mấy, chỉ thấy buồn buồn hay hay thôi, nhưng xét tình hình Tiêu Bình Tinh lĩnh ấn soái ra biên giới cầm quân, ở nhà các mẹ lại bày trò chọi nhau, thêm vài cái hint từ trailer với MV cái bảng ở cửa nhà gỡ xuống trùm khăn xô ôi thôi thôi dễ lắm dễ lắm ô hô ai tai =)))))))))))))))))))))

Thương Lâm Hề vl, Lâm Hề đi khắp cõi kiếm cỏ viết sách y chữa bịnh buồn cho nỗi buồn của người đời đi, đừng đi bước nào về gần cái biên giới phía Bắc tìm Tiêu Bình Tinh, một bước sa cơ cả đời vốc đất chọi nắp hòm đó =))))))))))))))))))

Advertisements
Standard

hận (bị sét đánh) dễ hầu có nguôi

Dăm ba năm ngụp lặn, có khi gặp người hỏi thì chắc cũng vanh vách được dăm ba câu tả cái ý nọ, nhưng đến nay tôi mới dám tự nhận mình sơ sơ hiểu chữ “hận.” Hận, cha chả là tức. Hận, cha chả là tiếc. Hận, cha chả là ghét. Hận: hờn giận hối oán ghét. Hận là tất cả những cái đó.

Nhưng gậm một khối căm hờn vỏn vẹn vậy thôi thì chưa cấu thành “hận.” Nói thế nào nhẩy? Trong những thiên cổ phong lưu nhân vật từng đặt bút viết những thứ dính dáng đến chữ hận thì hẳn Bạch Cư Dị là một trong những kẻ đình đám hay bị nhắc nhất, “thiên trường địa cửu hữu thời tẫn, thử hận miên miên vô tuyệt kì.” Tôi dẫn hai câu này thực ra không phải để tán thưởng Bạch Cư Dị says it best, đúng như ý tôi thì ông ta says it worst thì có. “Giận này dằng dặc dễ hầu có nguôi” (Tản Đà thì translates it best though lolol), có hận nào gọi là “hận” mà không “miên miên vô tuyệt kì,” mà dễ hầu nguôi đâu? Ngắn ngủi không phải “hận,” một hai lần không phải “hận.” Dằng dặc quên mất đầu và không thấy cuối, lúc lặng lúc gào thét, lúc bừng bừng lúc âm ỉ, cứ tồn tại qua vô vàn hình thái ở vô vàn trạng thái. Nhưng nó không vô thường như có vẻ nó vậy, vì bất kể thế nào nó vẫn quay đều, quay đều. Trở đi trở lại. Đau đáu. Vô tuyệt kì.

Sơ sơ tôi hiểu, đó là “hận.”

Mà nay mới kể ngày xưa sai,” đó là mối hận ngược xuôi tung tóe xé toang cái gọi là sự tuyến tính của dòng thời gian, xáo tung các mảnh lên để rồi xếp lại mới thấy rõ chân tướng nỗi lòng.

(Nghĩ lại, thật ra lời Khổng tử nói vẫn chính xác vậy, “thệ giả như tư,” thời gian đã qua không thể quay lại, có xáo trộn thế nào, nó vẫn thuộc về một miền đã qua. Có gì đó nặng tính kết thúc, đặt giữa tôi và những miền đó. “Hận” là cây cầu tôi xây để trở lại, cây cầu không bao giờ xây xong.)

///

Người Triều Tiên đâu như có một khái niệm gọi là “han,” viết là 한, và chữ Hán tương ứng cho nó, 恨 – hận.

Han là nỗi đau gây nên bởi những thống khổ, bất công hay những sự hành hạ tàn tệ, một nỗi nhức nhối âm ỉ trong tâm hồn. Nó là nỗi đau lồng vào nỗi oán hờn, trải dài suốt đời, hai mối cảm xúc mạnh mẽ ngang nhau. Han chứa đựng sự xuôi tay cam chịu một cách đắng cay và sự kiên định không gì lay chuyển nổi, để chờ được tới lúc phục thù.

Han là thứ bị động. Nó hoài mong phục thù, nhưng không kiếm tìm sự phục thù. Han được giữ gần với con tim, hi vọng và kiên nhẫn nhưng không bao giờ hung hăng. Nó hòa vào dòng máu và hơi thở của một con người. Trong ý thức có sự ta thán và thậm chí trách móc đối với vận mệnh, cái vận mệnh đã dẫn lối đến sự khổ đau ấy.” (D. Bannon, “Translation Journal”)

Không thể dịch được “han” của người Triều Tiên, thậm chí đến chữ “hận” cũng không diễn tả hết khái niệm ấy. Những người thông thái và nghiêm túc (có vẻ vậy, hửm, wikipedia?) đã nói, nó khởi thủy từ thời Nhật chiếm (1910-1945), hoặc đóng rễ từ chế độ giai cấp phân biệt giữa quý tộc Yangban và nông dân, vân vân, mây mây. Mối “hận” của cả dân tộc để đối phó với những đau đớn quá lớn lao. Trong khổ đau, người người liên kết với nhau bằng “han.” Tưởng tượng khi ra đường, đi chợ, biểu diện lời nói là: “- cho tôi mớ rau này nhé – vâng, của anh đây,” nhưng thực ra họ đang nói: “- han? – han.”

Một cảnh tượng sầu bi.

///

Nhưng tôi muốn quay lại nỗi hận ràng buộc cả đời người.

Dạo gần đây tôi rất khéo nghe ra những “hận” ấy. Trong lời bài hát, trong thơ tôi vô tình đọc được nhờ những mẩu (cục) fic tôi đào bới lên, trong những mối quan hệ, trong sự sống mỗi ngày. Nực cười nỗi, tôi nghĩ những cái buồn xưa nay vẫn cuốn tôi vào ở những truyện trò phim ảnh, thật ra những thứ thực sự níu được lòng tôi lại đều có chữ hận sau nó đó.

///

Mã Địch theo như thiển ý của tôi là hát ngang bỏ cha, nhưng tôi không quên được “Nam sơn nam.” Hồi đó tôi dịch được 4 câu mà trong đó 3 câu tôi nghe sai lời, nhưng tôi không quên được sự chối từ thế giới với hiện thực quyết liệt, nỗi tức giận cay đắng, sự tê tái, sự viển vông vô vọng mà đến cuối cùng cũng được thừa nhận thành lời.

Có thể đó tất thảy chỉ là ảnh ảo vẽ nên bởi những từ ngữ vô tình hữu ý nhóm lại với nhau. Tôi đọc đâu đó chính Mã Địch tự nhận, lời “Nam sơn nam” thực ra được nhặt nhạnh gom góp lại từ những đoạn tùy bút lặt vặt suốt ba năm trời. Khéo sao lại có vẻ gom thành một câu chuyện có cấu tứ.

Nhưng luẩn quất trong mỗi đoạn nhặt nhạnh mà Mã Địch nói chắc hẳn phải có một nỗi hận gì đó. Lải nhải khắp các bài hát khác trong cùng album, khó lọt tai tôi vì tôi cứ cảm giác chúng nó đều gượng gạo tỏ niềm đau quá, không bằng nhiều mảnh đơn lẻ thi thoảng chắp bút, chúng nhìn sâu vào tâm hồn anh hơn.

Mà thế chẳng phải là “hận” như tôi sơ sơ hiểu đấy thôi – trở đi trở lại, dằng dặc, có bao nhiêu cũng không xuể. Vô tuyệt kì.

///

——Nàng nơi trời nam cảnh sắc tươi xinh, mênh mang tuyết vờn
——Tôi ở đất bắc đêm về tê tái, bốn mùa là xuân
Trời khi chưa tối nếu như còn kịp, tôi muốn lãng quên đôi mắt nàng
Trọn vẹn cuộc đời, dang dở mộng một thiên.

Anh thôi kể chuyện gặp gỡ hòn đảo côi, bởi lòng dạ lâu nay đã hoang tàn.
Lòng anh chẳng còn chứa nổi một ngôi nhà, đành làm kẻ câm chỉ biết dối lừa bản thân.

Anh bảo,
——đẹp đẽ ấy, sá gì ai tán tụng, sao bì được khi tương ngộ lần đầu,
thì giờ lay lắt, biết đành sao;
——giá mà đất liền đất nối thành một dải, trọn cuộc đời anh đi để ôm nàng,
say quắc giấc mộng anh, đêm lành.

——
“Xuân về xanh——”
“——lạc mỗi phương”

Anh nghe tiếng ai xướng lên bài ca cũ, hát rằng hôm nay vẫn là chuyện xa lắm xa.
Như đây hòn đảo côi mắt anh trông thấy, chẳng buồn thương, cũng chẳng nở hoa.

——Nàng nơi trời nam cảnh sắc tươi xinh, mênh mang tuyết vờn
——Tôi ở đất bắc đêm về tê tái, bốn mùa là xuân
Trời khi chưa tối nếu như còn kịp, tôi muốn lãng quên đôi mắt nàng
Trọn vẹn cuộc đời, dang dở mộng một thiên.

——Nàng nơi trời nam cảnh sắc tươi xinh, mênh mang tuyết vờn
——Tôi ở đất bắc đêm về tê tái, bốn mùa là xuân
Trời khi chưa tối nếu như còn kịp, tôi muốn lãng quên đôi mắt nàng
Trọn vẹn cuộc đời, dang dở mộng một thiên,

Giấc dài tỉnh dậy, viển vông đã lỡ một kiếp người.

Nam ngọn đầu nam, bắc mùa gặt buồn,
ngọn đầu nam thóc đống ngổn ngang

Gió nam thì thầm, bắc miền biển bắc,
miền biển bắc có nấm mồ côi

Nam ngọn đầu nam, bắc mùa gặt buồn,
ngọn đầu nam thóc đống ngổn ngang

Gió nam thì thầm, bắc miền biển bắc,
miền biển bắc có nấm mồ côi

miền biển bắc có nấm mồ côi.

///

Đoạn nhạc tặc tè sau trường đoạn lời-điệp khúc đầu tiên cũng khá hay ho. Đó là đoạn đầu của bài “Tứ quý ca” (Bài hát bốn mùa) trong phim Mã lộ thiên sứ (Thiên sứ đường cái lmao), do Châu Tuyền hát, về thể loại thì có thể gọi là một bài thời đại khúc? Thời đại khúc lai giữa jazz Âu châu và dân ca Trung Hoa, bắt nguồn tại Thượng Hải, Trung Quốc vào thập niên 20 của thế kỉ 20. Định nghĩa wiki là thế, còn cảm quan cá nhân là nghe rất … sophisticated? Giọng người hát thường thánh thót, nhả âm cảm giác tròn vành vạnh véo von, âm này nối đuôi âm kia, réo ra réo rắt. Tuy nhiên lời thì buồn thối hơ hơ. Tôi phết tạm lại đây đợi ngày dịch lại và tìm hiểu tử tế hơn. Có điều mấy bản dịch “Nam sơn nam” đều tiện lắm thay bỏ qua đoạn eo éo này, thế đếu nào nhỉ, chẳng lẽ các bạn không bị tiếng lạch xạch tạch tạch rõ rành rành là của đĩa than cũ nó hút vào ư how uncultured are you =)))))

Trời về tiết xuân xanh ngợp cửa, cô gái dưới song thêu uyên ương, bỗng đâu nghiệt ngã gậy tới tấp, đánh uyên ương tan tác mỗi phương.

Trời về tiết hạ tơ liễu buông, cô gái lưu lạc tận Tràng Giang, nam bắc hai đầu thảy cảnh đẹp, chẳng bằng cao lương lụa mướt thân.

Trời về tiết thu sen ngát hương, cô gái hàng đêm mộng quê hương, tỉnh mộng chẳng thấy mặt cha mẹ, chỉ thấy trăng sáng rọi đầu song.

Trời về tiết đông tuyết mênh mang, áo rét may xong gửi tình lang, thành dài vì đâu dài xương máu, em đây nguyện làm Mạnh Khương xưa.

Standard

nháp back to black 

anh, chẳng để thời giờ mà nuối tiếc, con cu anh ướt, vẫn ơn canh bạc vẫn chắc ăn
tôi, đầu ngẩng cao, nước mắt khô kiệt, tiếp bước bên mình bặt bóng anh
anh, về lại với cái anh vẫn biết, trời vực xa cách thảy những ta cùng ta
còn tôi, nhón bàn chân bước đường ren rối, rối ren chồng chéo, và tôi về lại với thẳm đen

ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với
tôi thì về lại, với ta

tôi yêu anh, là thế, có là đủ, anh mê phì phèo tôi ưa hít
và đời, khác gì ống xả, và tôi là đồng xu lăn ngược phía đằng trong

ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với, ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với

đen
thẳm đen
đen
thẳm đen
đen

thẳm đen

đen

tôi về lại với
tôi về lại với

ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với, ta chỉ nói giã từ nơi đầu môi chót lưỡi, tôi chết dễ đã cả trăm lần, anh về lại với cô ta, tôi thì về lại với

thẳm đen

Standard

信乐团,”离歌”

Thương tình hoa tủi lệ
Biệt li chim bần thần
— Đỗ Phủ, “Xuân vọng,” Hải Đà dịch (Thi viện)

[Nhạc cuối phim Tinh võ Trần Chân 精武陈真]

离歌
“Li ca”

Mới đầu tôi chăm chăm, lớn lao nhất tình cảm
sau mỏi mòn mới hay, ác liệt thay duyên số
Thế là em, em vẫn định quay về, lòng tan nát, em sao vẫn chấp mê
em bảo yêu, vốn nó là mơ mộng, hạnh phúc vay, thôi đành trả lại anh

Muốn níu níu chẳng đặng, ấy cô quạnh nào bằng
dịu dàng lời chưa dứt, còn độc khúc li ca
Khắc sau lòng tan nát, gắng ghì lấy khoảng lặng
thình thịch xướng tặng em khúc tiễn biệt xót xa

Vốn dĩ tình nông nổi, chẳng nên mải đắn đo
Yêu kể gì khôn dại, chỉ hỏi có nguyện lòng
Thế là em, em vẫn định quay về, lòng tan nát, em sao vẫn chấp mê
em bảo yêu, vốn nó là mơ mộng, hạnh phúc vay, thôi đành trả lại anh

Muốn níu níu chẳng đặng, ấy cô quạnh nào bằng
dịu dàng lời chưa dứt, còn độc khúc li ca
Khắc sau lòng tan nát, gắng ghì lấy khoảng lặng
thình thịch xướng tặng em khúc tiễn biệt xót xa

Vĩnh hằng đâu không thấy, duy lọt lòng li ca.


“Cám cảnh hoa đầm lệ, hận biệt chim hoang mang. Lửa hiệu giăng ba tháng, nghìn vàng ước tin nhà.”

Hôm nay bạn gửi cho một đoạn sách dịch thơ Đỗ Phủ ra tiếng Pháp, đọc xong thấy bùn bã trong lòng, nhân dạo này cũng nhớ Đổng Khiết quá, bèn móc bài này lên dịch tử tế.

Thực ra đây chắc là một bài ca thất tình? =))))))))))) Nhưng vai của Đổng Khiết mất cả anh em lẫn người yêu,  gọi là lời tiễn dặn của mấy anh trước khi đi chết chắc cũng không ngoa lắm. Đổng Khiết hồi này gương mặt vẫn còn trong veo, nay nhìn trên khuôn mặt đẹp bỗng có lúc xương xẩu già đau già đớn rồi, thiệt là.

Standard

memo 2017.1.10

[đến nay đã rõ một điều, bạ cái gì đọc thấy thích tui bèn không đừng được mà lượm ngay về dịch =))]

Trong cơn u uất bạn bỗng thấy mình hóa thành 2D, giống một hình vẽ hơn là một sinh vật biết sống biết thở. Bạn không làm sao hình dung nổi chân dung bản thân mình, mà chỉ mang máng nhớ theo lối rất sách vở. Bạn luôn sống trong sợ hãi, hoặc bên rìa một nỗi sợ nào đó chính bạn cũng không rõ ngọn nguồn. William Styron gọi ấy là một cơn “động não” thay vì “bất hạnh,” quả là đích đáng hơn cả.

Lồng ngực bạn trĩu nặng như chì, như thể một người thân thương với mình mới lìa đời; thế nhưng người chết ấy, có chăng, chính là bạn. Bạn thấy cô độc đến buốt mình. Cảm giác này người ta vẫn thường hình dung như trông ra thế giới qua một tấm kính dày, hay đúng hơn – một tầng băng mờ.

Tính khí của bạn – “bạn” lúc bình thường – vì vậy mà đổi thay. Thế nhưng phải nói rằng, mặc dù bên trong bạn như đã tới hồi tận thế, nhưng người ngoài trông vào lại chẳng mảy may hay biết – có chăng, người ta chỉ nhận thấy một sự lặng lẽ, hoặc một nỗi tức giận bực bội ngày một lớn dần. Trông từ ngoài vào – qua bức tường da thịt, qua khung cửa đôi mắt – tất thảy vẫn như cũ. Bên trong, một cơn bão tối tăm. Thế rồi thi thoảng, vô duyên vô cớ, bạn có lẽ sẽ muốn đứng ra giữa đường va gào to hết cỡ (Andrew Solomon gọi cảm giác nọ là “như muốn nôn mà mồm chẳng có”).

Rồi những cảm xúc tiêu cực khác – tự ti, tội lỗi, hững hờ, bi quan, tự cho mình là nhất – làm căn bệnh này càng trở nên khó chịu, nó đòi hỏi sự cảm thông và lòng khoan dung vô cùng nơi người thân và bè bạn. Bạn có thể bị nhầm thành một kẻ vô duyên khốn khổ không tình yêu, và cũng phải đối mặt với một thực tế rằng bản thân mình có lẽ ít nhiều không bình thường – người ta không tin tưởng bạn có thể làm cha mẹ, làm người yêu hay làm một nhân viên đáng tin cậy. Danh sách những điều giày vò có thể tưởng được, vì thế mà thêm cả phần hổ thẹn.

Tim Lott, “What does depression feel like? Trust me, you don’t want to know.”

///

Xe xanh ôi toa xe xanh, vòng quanh xuống lối thung rạng đèn, người tôi thương ấy là người, sẽ ôm tôi qua vạn đêm thâu.

Trong tiếng gió gào khóc hoang tàn, anh là mái nhà dưới vầng trăng dịu dàng, nên xe xanh ôi toa xe xanh, mau nào, đưa tôi về với anh.

Xe xanh ôi toa xe xanh, bon bon chở đi dòng nước mắt, vì người tôi thương ấy là người, tôi không gặp chẳng biết đã bao năm.

Anh nói, “hãy đi đi, phải đi thì hãy đi, tới ngày anh chết, anh vẫn thuộc về em,” nên xe xanh ôi như kẻ khờ, tôi tin anh, và rồi tôi ra đi.

Xe xanh ôi toa xe xanh, dặm dài tôi đi là trường thành, vì người tôi thương ấy là người, chưa từng một khắc có trên đời.

Anh là câu chuyện đẹp tôi vẽ nên, để giữ mình khỏi cái lạnh buốt giá, nhưng xe xanh ôi toa xe xanh, ngày lại ngày, trái tim tôi sao già cỗi.

Standard

“you make me so angry”

“(he) came over … asked me to make an e x c e p t i o n
[…] he came back … said he’s had a c h a n g e of heart …

but i, i’ll n e v e r forget you, i’ll n e v e r forget you
you make things so e-asy
i’ll n e v e r forget you
.
.
[…] he came back … sat down at the table- (and) for the last time
he wonders if- it’s n o t too late, it’s n o t too late

(because)

i’ll n e v e r forget you
i’ll n e v e r forget you

you make me  s o  angry

i’ll n e v e r forget y o u …

///

đang cố hình dung một cái fic plot gì đó mà buồn nhất là nỗi giận dẳng dai run rẩy đau đớn không thể nào quên =)))))))

cuối tuần rảnh ngồi bới xem 86 charlie rốt cuộc là cái mẹ gì =)))))

 

Standard

memo 2016.9.25

khi nào rảnh (chắc phải đợi fall break 2 thế kỉ nữa é hé hé) nhớ viết:
– chuyện các ông già nói xấu nhau
– chuyện Khổng tử melodrama; chuyện Nhan Hồi người nhỏ quét nhà xay lúa ẵm em =))
– chuyện Tần Thủy hoàng thực ra là fanboi hoang tưởng
– chuyện Lão tử hình như là một ông thần, chuyện thánh hiền để cho cái bụng chứ không để cho con mắt; chuyện ẩm thực của các bực thần linh
– chuyện mỗi ngày qua đi là một lượt trả giá
… (èn so on èn so forth)

trước mắt:

mình có một cái playlist đặt tên là “một vạt tym vỡ” =))) bật lên có hai mục đích: một là thèm feels =)) và hai là làm background noise lúc học, vì nhạc nhẽo có voiceover nghe có vẻ sống động hơn =))

hồi lần đầu tiên nghe The Scientist là lần đầu tiên thực sự thất tiềng, thật sự thấy đụng chỗ móa nào cũng chọc vào nỗi đao tym vỡ tuổi trẻ =)) lần đầu tiên nghe là trong một cái mv Ron-Hermione, sau đấy đi tìm lyrics video coi đặng khóc lóc tiếp. nói chung từ bấy đến giờ bài này chỉ gắn với chuyện yêu đương nhăng nhít của đời thiệt lẫn đời ảo. ai dè một ngày đẹp trời sau khi luyện The West Wing dễ đến lượt thứ 3 rồi (7 seasons it’s not easy to be me guys) bỗng dưng gặp được chiếc mv này. có rất nhiều mối quan hệ và mối quan hệ nào cũng rất nhiều thăng trầm, nhiều buồn vui nhiều êm ấm cũng nhiều gai góc. tạm thời một nhời khó nói hết; thế nhưng xem xong thì một bài ca thất tiềng của nỗi lòng bé mọn bỗng chốc đã thành một lời thở than của rất nhiều đời người. không phải cố tình tỏ ra sentimental =)) nhưng quả thực nghe xướng tới đoạn “it’s such a shame for us to pa-a-a-a-art” tương ứng với đoạn mọi người nghe tin Leo đau tim qua đời ngay đêm thắng cử … tui cứ thế khóc ngon lành đến hết mv, rồi lại tua lại từ đầu rồi lại ngồi khóc rồi lại như vậy èn so on èn so forth. quả thực nó rất … nói đoan giản chính là chân lí anti-ngôn-lù: tình eo là vĩ đại, romance là nguồn sống, nhưng một con người là rất nhiều rất nhiều thứ, tình eo là nhân văn, nhưng nhân văn mà chỉ có tình eo thì quá ư là bất công.

vì thế một bài tiềng ca nhỏ bé đã biến thành một bài ca cáo biệt một quãng đời.

(đi học bài đêm nay chắc bác éo ngủ =))))))

Standard